Kỳ Trầm Yến nhạy bén đến nhường nào, thấy Dụ Lê cầm thực đơn hồi lâu không động đậy là anh biết ngay cô đang lo lắng về giá cả.
Anh biết vợ nhỏ xuất thân từ gia đình bình thường, thói quen sinh hoạt và cách tiêu dùng của hai người chắc chắn sẽ có nhiều khác biệt.
Anh sẵn lòng hạ mình để thích nghi và tập làm quen với cách sống của cô.
Nhưng đồng thời, anh cũng sẽ từng bước dẫn dắt để cô dần dần chấp nhận thói quen của anh.
Vợ chồng với nhau chẳng phải đều là học cách làm quen và bao dung cho nhau sao?
Tuy đây cũng là lần đầu kết hôn nhưng Kỳ Trầm Yến cảm thấy cuộc sống và công việc đều như nhau, luôn cần có một quá trình thích nghi.
Dụ Lê không phải người thích tự dằn vặt mình, nghe anh nói vậy cô cũng không khách sáo nữa. Cô gọi một lượt những món trông ngon mắt mà mình chưa từng được ăn.
"Tôi gọi vậy có bị nhiều quá không?"
Kỳ Trầm Yến ôn hòa nói: "Không sao đâu, lượng thức ăn của quán này không nhiều lắm."
Một cửa hàng có thể khiến giới quyền quý như Kỳ Trầm Yến thường xuyên ghé thăm thì hương vị chắc chắn không tệ.
Dụ Lê ăn miếng đầu tiên, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
"Đẹp quá đi!"
Kỳ Trầm Yến khó hiểu: "Hửm?"
"À không, ý tôi là ngon quá, mà cũng không đúng, chính xác mà nói thì là vừa đẹp mắt vừa ngon miệng!"
Anh khẽ cười rồi đặt bát súp Borsch nhỏ xuống cạnh tay cô: "Thích thì ăn nhiều một chút."
Trước đó Dụ Lê còn lo lắng, giữa cô và Kỳ Trầm Yến dù là thân phận hay cuộc sống đều cách biệt một trời một vực, e rằng sẽ không có chủ đề chung và cư xử với nhau sẽ gượng gạo.
Nhưng Kỳ Trầm Yến là người rất biết cách trò chuyện. Dù Dụ Lê nói về đề tài gì anh cũng có thể tiếp lời vài câu, hơn nữa không phải nói bừa, đủ thấy vốn kiến thức uyên thâm của anh.
Và anh cũng không vì mình hiểu sâu biết rộng mà dùng giọng điệu giáo huấn người khác. Cách anh cư xử tạo cảm giác thoải mái như gió xuân, nắm bắt khoảng cách xã giao cực kỳ tốt.
Bầu không khí đang rất tốt thì điện thoại của Kỳ Trầm Yến vang lên.
Kỳ Trầm Yến nhìn tên người gọi rồi khẽ nhíu mày.
Dụ Lê tưởng là điện thoại công việc nên rất tự giác nói: "Anh cứ bận việc trước đi."
"Không phải công việc, là ba tôi gọi."
Kỳ lão gia?
Không hiểu sao Dụ Lê thấy hơi căng thẳng. Không biết Kỳ Trầm Yến đã nói qua về thân phận của cô chưa?
Kỳ Trầm Yến không tránh né mà nghe máy ngay trước mặt Dụ Lê: "Ba ạ."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm mà vang của Kỳ lão gia: "Anh còn biết nghe máy à, còn nhớ mình có người cha này không? Trước đây anh bận công việc, lấy quốc gia làm ưu tiên, không đến dự tiệc gia đình thì cũng thôi. Lần này rõ ràng đã hẹn trước, tôi biết hôm nay anh không có lịch trình công tác, vậy mà anh lại để Thư ký Trần báo lại là không rảnh. Là không rảnh thật, hay đơn giản là không muốn về nhà ăn cơm với ông già này?"
Kỳ Trầm Yến bình thản nói: "Không phải con cố ý lỡ hẹn, hiếm khi được nghỉ nên con đang đi ăn cùng con dâu của ba."
Chỉ một câu "con dâu của ba" đã làm da mặt mỏng của Dụ Lê đỏ bừng lên.
Kỳ Trầm Yến sao không biết giữ kẽ thế? Ngại quá đi mất.
Nhưng trong lòng Dụ Lê bỗng thấy hơi vui.
Trước đây ông đã dày công tuyển chọn biết bao thiên kim danh giá, nhưng Kỳ Trầm Yến đừng nói là xem mắt, ngay cả điện thoại anh cũng không thèm nghe.
Anh chỉ dùng một lý do duy nhất: bận công việc, không có thời gian để tâm đến chuyện ngoài lề.
Nếu Kỳ lão gia thúc giục quá gắt, Kỳ Trầm Yến sẽ dứt khoát không về nhà, cả năm cũng chẳng gặp được anh hai lần.
Về sau Kỳ lão gia cũng mặc kệ, nếu Kỳ Trầm Yến sau này có cô độc đến già thì cũng là do nó tự chuốc lấy.
"Khi nào có dịp con sẽ đưa cô ấy đến thăm ba. Con đang ăn cơm nên xin phép cúp máy trước ạ."
Không đợi Kỳ lão gia nói thêm gì, Kỳ Trầm Yến trực tiếp ngắt điện thoại.
Khi anh ngước mắt lên, Dụ Lê có chút chột dạ vội vàng cúi đầu, giả vờ nhai nhai thức ăn.
"Vừa rồi tôi chỉ đang trấn an ông ấy thôi. Nếu em không muốn thì chuyện ra mắt gia đình cứ để sau hãy nói."
Lúc này Dụ Lê mới ngẩng lên: "Tôi cũng không phải là không muốn. Tôi vốn tưởng anh không nhắc tới là vì cảm thấy cuộc hôn nhân này chỉ là ăn cơm trước kẻng, không cần thiết phải ra mắt người lớn."
Kỳ Trầm Yến không khỏi ngẩn ra, chân mày hơi nhíu lại.
"Xin lỗi. Chúng ta đăng ký kết hôn đúng lúc tôi phải đi công tác. Là do tôi cân nhắc không thấu đáo khiến em hiểu lầm. Tôi kết hôn với em một phần là vì đứa trẻ, nhưng phần nhiều là vì tôi muốn chịu trách nhiệm với em sau chuyện đêm đó. Tôi chưa từng coi cuộc hôn nhân này là một sự trao đổi, càng không có chuyện không coi trọng."
Anh nói rất nghiêm túc. Dụ Lê không ngờ anh lại đưa ra lời giải thích rõ ràng như vậy, cô không nhịn được mà gãi mũi.
Mặc dù qua một thời gian tiếp xúc, cô biết Kỳ Trầm Yến là một người rất đáng tin cậy, nhưng thực ra trong lòng cô cũng không ôm hy vọng xa vời nào về cuộc hôn nhân này, tất cả đều vì bảo bối trong bụng.
Thế nhưng những lời này của Kỳ Trầm Yến đã cho Dụ Lê một viên thuốc an thần. Ít nhất là nói cho cô biết, cuộc hôn nhân này không phải vì một đứa trẻ mà bị ép buộc ràng buộc.
"Tôi biết tâm ý của anh rồi. Tuy chúng ta kết hôn vội vàng, cũng chưa có nền tảng tình cảm nhưng tôi nghĩ mục đích của hai ta đều giống nhau. Đó là đều hy vọng mang lại cho bé con một gia đình trọn vẹn, tôi cũng sẽ thử hòa nhập với anh. Nếu cuối cùng chúng ta vẫn không hợp thì kết hôn rồi cũng có thể ly hôn. Hơn nữa nghe nói sau này sẽ bãi bỏ thời hạn hòa giải ly hôn, việc ly hôn sẽ càng đơn giản hơn."
Chân mày Kỳ Trầm Yến nhíu lại càng sâu. Anh cảm thấy hai chữ "ly hôn" này nghe thật chướng tai.
Và điều khiến anh thấy khó chịu hơn cả là người vợ mới cưới của mình lại nhắc đến hai chữ ly hôn nhẹ nhàng đến thế. Chẳng lẽ trong lòng cô chưa từng cân nhắc đến việc sẽ đi cùng anh đến cuối con đường sao?
"Nhưng nếu đã tính đến chuyện gặp người lớn hai bên thì thông thường phải gặp nhà đàng gái trước chứ nhỉ? Hôm nào anh rảnh tôi sẽ đưa anh đến gặp bà nội tôi. Bà nội tôi hay xem tin tức, ngộ nhỡ vừa thấy anh lại nhận ra anh, tưởng anh từ trong tivi chui ra chắc sẽ làm bà sợ chết khiếp mất."
Kỳ Trầm Yến giãn chân mày ra một chút: "Xem ra phải chuẩn bị tâm lý trước cho người lớn rồi."
Mặc dù Dụ Lê đã cố gắng khơi gợi câu chuyện nhưng cảm giác Kỳ Trầm Yến dường như vẫn không vui lắm.
Cô vừa định nói thêm gì đó thì nhận được tin nhắn từ cô bạn thân.
Bạn thân: 【Cưng ơi, SOS! Chẳng biết tại sao, vừa nghe một cuộc điện thoại xong thì ông nội nổi giận đùng đùng luôn. Giờ không khí ở Kỳ gia đáng sợ lắm!】
Ô hô, xem ra cuộc gọi với Kỳ Trầm Yến lúc nãy đã vô tình làm vạ lây đến người khác rồi.
Lê Lê Nguyên Thượng Thảo: 【Chờ đấy, tớ phái siêu anh hùng đến cứu cậu ngay.】
Dụ Lê buông đũa xuống: "Tôi ăn no rồi. Vừa nãy... không phải ba gọi điện bảo anh về nhà ăn cơm sao? Dù sao giờ vẫn còn sớm, hay là anh về nhà một chuyến đi, dành thời gian bầu bạn với người lớn nhiều hơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



