Trước khi Kỳ Trầm Yến kịp mở lời, ông Chủ tịch lại bồi thêm một câu đầy sức nặng: "Dụ Lê là đại công thần của đài chúng ta nên cô ấy cũng nhất định phải đi, chẳng lẽ cô không nể mặt lão già này sao?"
Dụ Lê thực lòng chẳng muốn đi chút nào, trước đây với những buổi tiệc tùng của đài cô luôn tìm cách thoái thác nếu có thể.
Điều cô ghét nhất chính là phải ngồi cùng bàn với các lãnh đạo, vì không chỉ có nhiều quy tắc bàn rượu phiền phức mà còn không thể tránh khỏi việc phải uống rượu.
Hứa Huệ biết Dụ Lê không thích văn hóa bàn rượu, vả lại năng lực chuyên môn của cô cũng đủ mạnh nên thường thì khi có tiệc tùng, cô ấy sẽ giúp cô từ chối.
Thế nhưng hiện tại đích thân Chủ tịch đã mở lời, dù Hứa Huệ có muốn giúp cũng chẳng thể lên tiếng, trừ phi là cô ấy không muốn làm việc ở đây nữa.
Dụ Lê hiểu rõ lần này mình không thể trốn tránh được, vì để mời được Kỳ Trầm Yến vốn không dễ dàng gì nên họ đương nhiên muốn nắm bắt mọi cơ hội để lấy lòng anh.
Thậm chí họ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, từ việc đặt nhà hàng cho đến chọn món ăn, vì sợ Kỳ Trầm Yến không đồng ý nên nhất định phải kéo cô đi cùng.
Ở cái tuổi của Chủ tịch, ông ấy quả thực là một con cáo già lão luyện. Làm sao có thể không nhìn ra sự quan tâm đặc biệt mà Kỳ Trầm Yến dành cho Dụ Lê chứ?
Tuy không rõ mối quan hệ thực sự giữa hai người là gì, nhưng ông ấy tin rằng chỉ cần có Dụ Lê ở đó, chắc chắn anh sẽ không từ chối.
"Xin lỗi, tôi vẫn còn công việc phải giải quyết."
Kỳ Trầm Yến khước từ trước, sau đó anh lại lên tiếng từ chối thay cho cô: "Hôm nay cô Dụ đã gặp chuyện kinh hãi, lại làm việc cường độ cao, tôi nghĩ cô ấy cần được nghỉ ngơi hơn cả tôi. Nếu bữa tiệc đã được ấn định, xin mời mọi người cứ tự nhiên, tôi xin phép không thể tiếp đón thêm được nữa."
Chỉ với vài câu ngắn gọn, Kỳ Trầm Yến đã thẳng thừng từ chối sạch sành sanh mọi lời mời gọi.
Nụ cười trên mặt Chủ tịch vụt tắt, nhưng ông ấy vẫn phải cố gắng nặn ra vẻ mặt tươi tỉnh: "Nếu đã vậy thì thật là đáng tiếc quá, nếu lần sau có cơ hội..."
Lời còn chưa dứt, Kỳ Trầm Yến đã nhìn lướt qua đồng hồ đeo tay, rồi dùng ánh mắt kín đáo ra hiệu cho Dụ Lê một cái.
Dụ Lê như có thần giao cách cảm, cô tiến lên một bước rồi nói: "Vụ trưởng Kỳ, để tôi tiễn anh. Thưa Chủ tịch, vậy tôi xin phép tiễn Vụ trưởng Kỳ ra xe trước ạ."
Kỳ Trầm Yến đã đích thân điểm tên Dụ Lê, hơn nữa trong bữa tiệc có cô hay không cũng chẳng quan trọng, nếu anh đã không đi thì bữa tiệc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
"Được rồi, cô đi tiễn Vụ trưởng Kỳ cho chu đáo nhé."
Đồng thời, Chủ tịch lại thấp giọng dặn dò Dụ Lê: "Nếu có cơ hội, hãy mời Vụ trưởng Kỳ đến đài chúng ta chơi nhiều hơn, tôi rất tin tưởng vào năng lực làm việc của cô. Cô còn trẻ, cơ hội thăng chức tăng lương còn rất nhiều. Chỉ cần biết nắm bắt thời cơ, nói không chừng cô sẽ trở thành lãnh đạo trẻ tuổi nhất đài đấy."
Đây chẳng phải là kiểu vừa cho kẹo vừa vả một cái, vừa đấm vừa xoa sao?
Có thể hiểu được tại sao ông ấy có thể leo lên vị trí Chủ tịch, mức độ mặt dày này quả thực khiến người khác không sao theo kịp.
Dụ Lê nở nụ cười công nghiệp: "Tôi sẽ nỗ lực làm việc. Nhưng Vụ trưởng Kỳ rất bận rộn, hôm nay anh ấy đến đã là niềm vinh hạnh lớn, còn sau này có cơ hội hay không thì tôi không rõ. Nhưng tôi tin rằng, dưới sự dẫn dắt anh minh của Chủ tịch thì đài truyền hình Lam Thiên của chúng ta chỉ cần dựa vào năng lực chuyên môn cũng có thể đứng đầu ngành!"
Câu nói sau cùng này được Dụ Lê cố ý cao giọng để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Hành động này lập tức đẩy Chủ tịch vào thế khó, khiến ông ta dù có muốn bắt bẻ cũng chẳng thể tìm được lý do thích hợp.
Vừa ra khỏi tòa nhà của đài, Dụ Lê đã làm bộ cường điệu mà vỗ vỗ vào lồng ngực mình.
"Dọa chết tôi rồi. May mà anh phản ứng nhanh mà từ chối thẳng thừng, nếu không bữa tiệc đó chẳng biết sẽ tẻ nhạt và đậm chất hình thức đến mức nào nữa."
Giọng điệu của Kỳ Trầm Yến hiếm khi mang theo một chút bá đạo: "Cho dù em có đồng ý thì tôi cũng sẽ không để em đi."
Dụ Lê ngẩn người ra, thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Kỳ Trầm Yến khẽ thở dài: "Sắp làm mẹ rồi, em cũng nên trầm ổn hơn một chút, cần cố gắng tránh xa khói thuốc và rượu bia ra."
Dụ Lê vờ như thất vọng mà kêu lên: "Thì ra là vậy sao. Tôi cứ tưởng là anh quan tâm tôi, muốn cùng tôi dùng bữa tối nên mới từ chối chứ."
"Em lén xem điện thoại của tôi à?"
Dụ Lê nghiêng đầu, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ bối rối và khó hiểu.
Trong giọng nói của Kỳ Trầm Yến mang theo chút trêu chọc: "Nếu không thì sao em biết được tôi đã đặt sẵn nhà hàng rồi vậy?"
Đến lúc này Dụ Lê mới chợt nhận ra, Kỳ Trầm Yến đang mượn cớ để mời cô cùng đi ăn tối với mình.
Thực ra lúc nãy cô chỉ nói đùa. Nhưng khi Kỳ Trầm Yến chính thức ngỏ lời mời, cô lại cảm thấy có chút ngượng ngùng trong lòng.
Tuy hai người là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ, nhưng hiện tại mối quan hệ của họ cứ như kiểu vừa mới đi xem mắt, chỉ hơn người lạ một chút và chưa hẳn là bạn bè.
Dụ Lê vờ như giữ kẽ mà vuốt lại mái tóc: "Vậy nên anh Kỳ đây là đang mời tôi đi hẹn hò sao?"
Kỳ Trầm Yến nhận ra rằng, cô vợ nhỏ của mình dường như luôn biết cách thêm chút gia vị thú vị vào cuộc sống bình lặng thường ngày.
Ít nhất là kiểu đùa giỡn thế này, bình thường dù là trong công việc hay cuộc sống, những người xung quanh hoàn toàn không ai dám đùa với anh như vậy.
Nhưng Dụ Lê dường như chẳng hề e sợ, cô không sợ hãi anh mà chỉ đối xử với anh như một người ngang hàng. Đây là một trải nghiệm mới mẻ và rất đáng quý.
"Vậy cô Dụ có sẵn lòng cùng tôi dùng bữa tối không?"
Kỳ Trầm Yến làm một động tác mời đầy lịch thiệp, phong thái vô cùng lịch lãm và quý phái.
Trái tim Dụ Lê không kìm được mà đập loạn nhịp mất hai giây vì hành động đó.
Người đàn ông này làm vậy là quá phạm quy rồi, anh rất biết cách tận dụng ưu thế ngoại hình để thực hiện mỹ nam kế.
"Được thôi. Vậy tôi sẽ miễn cưỡng cho anh một cơ hội, bữa này tôi mời nhưng anh trả tiền nhé."
Kỳ Trầm Yến khẽ bật cười thành tiếng.
Anh đặt chỗ tại một nhà hàng Trung Hoa. Không gian nơi đây vô cùng thanh nhã, vừa bước vào đã mang lại cho Dụ Lê cảm giác thư thái và sâu lắng.
Người nhân viên phục vụ ăn mặc chỉnh tề đứng đón ở cửa, sau đó dẫn đường đưa hai người vào bên trong.
Dụ Lê đi suốt quãng đường mà hầu như không thấy vị khách nào, nhưng cửa của nhiều phòng bao đều đóng kín và có giày xếp sẵn bên ngoài.
Hơn nữa hiệu quả cách âm ở đây cực kỳ tốt, đi ngang qua cửa phòng mà không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Xem ra đây là một nhà hàng có tính riêng tư cao.
"Lúc trước mỗi khi có thời gian rảnh, tôi thường cùng bạn bè đến nhà hàng này tụ tập. Hương vị ở đây cũng khá ổn."
Kỳ Trầm Yến giải thích một câu rồi đưa thực đơn cho cô: "Em thích ăn gì thì cứ tự nhiên chọn nhé."
Dụ Lê liếc mắt nhìn sơ qua. Thấy những món ăn trên đó ít nhất cũng từ ba chữ số trở lên, suýt chút nữa cô đã run tay đánh rơi cả thực đơn.
Từ bé, điều đầu tiên cô học được chính là sự tự lập.
Khi vấp ngã phải nhanh chóng tự mình đứng dậy, bởi vì cha mẹ sẽ không xót xa cho cô, nhưng bà nội thì sẽ lo lắng rất nhiều.
Học phí cô cũng phải tự mình kiếm lấy, cha mẹ mỗi người đều có gia đình mới, cô chỉ là một sự tồn tại dư thừa trong mắt họ.
Mỗi đồng tiền cô tiêu đều là do chính tay mình làm ra, nên bình thường cô sống rất tiết kiệm, khoản chi lớn duy nhất có lẽ là cùng cô bạn thân mua nhà.
Mặc dù lần đó cô quẹt thẻ của Kỳ Trầm Yến, nhưng cô cũng đã xót xa thay cho anh suốt cả buổi trời.
"Tôi làm thẻ ở đây rồi, nếu không ăn thì cũng lãng phí thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
