Kỳ Trầm Yến vốn không mặn mà gì với việc quay về Kỳ gia vào lúc này.
“Tôi đã nói toàn bộ thời gian hôm nay đều dành cho em thì nhất định sẽ không nuốt lời. Nếu em đã no rồi thì chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé?”
Dụ Lê rất muốn nói rằng: Anh gì ơi, sao anh lại chọn đúng cái lúc không hợp lý này để giữ chữ tín vậy hả?
Cô đâu phải muốn anh về Kỳ gia để bầu bạn với ông cụ, cái cô muốn là anh đi giải cứu cô bạn thân của mình kìa.
Thế là Dụ Lê chẳng cần suy nghĩ gì thêm, vội vàng xua tay liên tục: “Không cần bận tâm đến tôi đâu, việc ở bên người lớn vẫn quan trọng hơn. Anh mau đi đi.”
Nếu còn không đi thì cô bạn thân yêu quý của cô sẽ bị đám người Kỳ gia kia nuốt chửng mất!
Thế nhưng nụ cười trên mặt Kỳ Trầm Yến lại nhạt dần đi, anh hỏi: “Em thật sự muốn tôi quay về đó sao?”
Mà một người vốn mù tịt về chuyện tình cảm như Dụ Lê lại hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong nét mặt của đối phương, trái lại còn ngốc nghếch gật đầu.
“Đúng vậy, dù sao anh ăn cơm cùng người lớn xong là có thể về rồi.”
Cuối cùng cô cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, lúng túng bổ sung thêm một câu: “Tôi sẽ ở nhà đợi anh về.”
Ánh mắt Kỳ Trầm Yến trở nên thâm trầm khó đoán. Anh lặng lẽ nhìn Dụ Lê một hồi lâu, khiến cô không nhịn được mà đưa tay lên sờ mặt mình.
“Sao vậy? Trên mặt tôi dính gì à?”
Kỳ Trầm Yến chỉ khẽ ừ một tiếng rồi giơ tay lên, dùng hai ngón tay bóp nhẹ vào phần thịt mềm mại trên má cô.
Cuối cùng anh thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, tôi đi một chuyến rồi sẽ về ngay.”
Tuy nhiên trước khi đến Kỳ gia, Kỳ Trầm Yến vẫn đưa Dụ Lê quay trở về biệt thự Hồ Cảnh trước.
“Đừng đợi tôi về, em nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
Lúc Dụ Lê chuẩn bị xuống xe, Kỳ Trầm Yến vẫn dặn dò thêm một câu như vậy.
Trái tim vốn được truyền thông nước ngoài ca ngợi là mạnh mẽ nhất của Kỳ Trầm Yến, lúc này lại vì một cái ôm mà nhịp đập trở nên nhanh và hỗn loạn.
“Cảm ơn anh hôm nay đã cứu tôi, còn đứng ra bảo vệ tôi nữa. Ngoại trừ bà nội và bạn thân ra, anh là người thứ ba tốt với tôi đấy.”
Cái ôm này diễn ra không quá lâu, sau khi nói lời cảm ơn xong thì Dụ Lê liền buông tay ra. Cô vẫy vẫy tay với Kỳ Trầm Yến rồi vui vẻ chạy vào biệt thự.
Kỳ Trầm Yến nhìn theo bóng lưng của cô vợ nhỏ, một lúc sau anh mới khẽ bật cười thành tiếng.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vân vê, dường như vẫn còn vương lại hương hoa nhài thoang thoảng dịu nhẹ của riêng cô.
Hồi lâu sau, Kỳ Trầm Yến mới khởi động xe một lần nữa.
*
Tại nhà cũ của Kỳ gia.
Lý Như Quân tỏ vẻ rất xót xa, liên tục gắp thức ăn vào bát cho Kỳ Kiến Nguyệt.
“Ăn nhiều vào một chút, con xem con gầy đi bao nhiêu rồi này. Bình thường khi ăn cơm chẳng phải con ăn tốt lắm sao, sao hôm nay lại ăn ít thế?”
Kỳ Kiến Nguyệt ngoan ngoãn nở một nụ cười, sau đó liền biểu diễn màn lật mặt đẳng cấp ảnh hậu chỉ trong một giây.
Lời còn chưa thốt ra mà nước mắt đã lã chã rơi xuống trước rồi.
Lý Như Quân hoảng hốt vô cùng, bà vừa xót xa vừa lo lắng mà lau nước mắt cho cô ta.
“Nguyệt Nhi làm sao vậy con? Đang yên đang lành ăn cơm sao lại khóc thế này, có phải đã gặp chuyện gì rồi không?”
Kỳ Kiến Nguyệt ra vẻ yếu đuối đáng thương nói: “Không có gì đâu mẹ, có lẽ là do dạo này áp lực công việc hơi lớn, cộng thêm ban ngày bị người ta hiểu lầm nên con mới không kiềm chế được cảm xúc. Con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng.”
Lý Như Quân quả nhiên thuận theo lời cô ta mà hỏi: “Ở đài truyền hình đã xảy ra chuyện gì à? Chẳng lẽ có người gây khó dễ cho con? Cái đứa trẻ này lúc nào cũng cố tỏ ra mạnh mẽ. Hồi trước khi con vào đài truyền hình Lam Thiên, mẹ đã bảo con cứ để anh cả nói một tiếng với cấp cao bên đó để họ chăm sóc con nhiều hơn, vậy mà con nhất quyết không chịu, cứ muốn tự mình xông pha.”
Điều Kỳ Kiến Nguyệt muốn chính là sự xót xa của Lý Như Quân. Lúc trước khi vào đài cô ta che giấu thân phận là để sau này chứng minh bản thân, khiến người nhà họ Kỳ cảm thấy cô ta là người có bản lĩnh và năng lực.
Chỉ là Kỳ Kiến Nguyệt còn chưa kịp thuận theo lời Lý Như Quân để tung ra mục đích thật sự thì bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười nhạo.
“Đã lăn lộn trong chốn công sở thì ai mà chẳng dựa vào thực lực của mình để leo lên chứ. Chỉ có những kẻ không có bản lĩnh mới nghĩ đến chuyện đi cửa sau, nhưng làm vậy thì liệu có công bằng với những người khác không?”
Một câu nói của Kỳ Hi khiến bàn ăn bỗng chốc im phăng phắc trong vài giây.
Trong mắt Kỳ Kiến Nguyệt lóe lên một tia thâm độc, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ yếu đuối như không thể tự lo liệu: “Em gái, em hiểu lầm rồi, chị không có ý đó...”
Kỳ Hi từ nhỏ đã tiếp xúc với những người thẳng thắn, có gì nói nấy như Dụ Lê.
Mà cái kiểu người như Kỳ Kiến Nguyệt, trước khi mở miệng đều phải tính toán một lượt trong lòng, sau đó giả vờ diễn sâu kiểu trà xanh để tỏ ra đáng thương hòng tranh thủ sự đồng cảm.
Vốn dĩ Kỳ Hi không muốn lên tiếng, bởi vì mặc dù mang trong mình dòng máu của Kỳ gia nhưng cô ấy thực sự lạc lõng với cái nhà này.
Hơn nữa, là con gái ruột nhưng vị trí của cô ấy lại được xếp ở nơi xa nhất, ngay cả khi muốn nói chuyện cũng phải rướn cổ lên. Điều này hoàn toàn khác biệt với Kỳ Kiến Nguyệt, kẻ mang danh con gái nuôi nhưng lại được ngồi cạnh cha mẹ Kỳ và tận hưởng sự quan tâm chăm sóc như thể là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Nhưng cô ấy cũng chẳng quan tâm đến điều đó. Nếu không phải Kỳ Kiến Nguyệt ngồi đây đổi trắng thay đen, muốn giả vờ đáng thương để người nhà họ Kỳ can thiệp vào chuyện của đài Lam Thiên thì Kỳ Hi cũng sẽ không mở miệng.
Cô bạn thân yêu quý của cô ấy cũng đang ở đài Lam Thiên, hơn nữa cô ấy biết hôm nay bạn thân có một buổi phỏng vấn vô cùng quan trọng với Kỳ Trầm Yến.
Nghĩ lại thì chắc chắn Kỳ Kiến Nguyệt thấy không bằng bạn thân mình nên mới cố tình than vãn ở đây, mười phần thì đến tám chín phần là nhắm vào việc muốn cướp lấy chuyên mục của bạn thân cô ấy rồi!
Cái đồ trà xanh chết tiệt này, cô ấy tuyệt đối sẽ không để mưu kế của ả thành công đâu!
“Nếu cô đã không có ý đó thì còn ngồi đây khóc lóc cái gì? Đã tự tin mình có thực lực thì còn sợ áp lực gì chứ? Ai đi làm mà chẳng có áp lực? Vậy mà cô lại khóc lóc thảm thiết như thế này, chẳng phải là vì thất bại trong công việc nên muốn có Kỳ gia chống lưng cho cô, hòng cướp đi dự án mà người khác đã vất vả giành được à?”
Vẻ mặt của Kỳ Kiến Nguyệt cứng đờ. Bị Kỳ Hi vạch trần lớp ngụy trang một cách không nể nang khiến biểu cảm trên mặt cô ta suýt chút nữa không giữ nổi.
Nhưng cô ta rất giỏi giả vờ, quay đầu lại liền tựa sát vào lòng Lý Như Quân.
“Mẹ, con không biết tại sao em gái lại luôn có định kiến lớn với con như vậy, lại có thể hiểu lầm con đến thế...”
Lý Như Quân vừa an ủi người trong lòng, vừa nhíu mày nói với Kỳ Hi: “Hi Nhi, sao con có thể bênh vực người ngoài mà nói chị gái mình như thế hả?”
“Tôi không có chị gái. Cô ta và tôi chẳng có chút quan hệ huyết thống nào cả, tính là loại chị gái gì chứ?”
Câu nói này lại khiến bàn ăn im lặng thêm vài giây nữa.
Kỳ Côn Sơn đập mạnh đôi đũa xuống bàn, sa sầm mặt nói: “Kỳ Hi, con đang ăn nói hàm hồ cái gì vậy? Trước đó chẳng phải đã nói với con rồi sao, Nguyệt Nhi chính là chị gái của con. Kỳ gia chúng ta đã giữ con bé lại bên cạnh thì con bé chính là người của Kỳ gia. Sau này nếu còn nói những lời như vậy nữa thì đừng trách người làm cha như ba phải trừng phạt con.”
Mặc dù Kỳ Hi biết cái nhà này chưa bao giờ chào đón mình, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy đau lòng trước những lời nói lạnh lùng ấy.
“Ông vốn chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người cha lấy một ngày, lấy tư cách gì mà giáo huấn tôi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



