Giọng điệu của Kỳ Trầm Yến lạnh lẽo như sương giá tháng Hai: "Hóa ra việc cố ý nhốt người vào phòng kho, khiến nạn nhân phải lo sợ hãi hùng và ảnh hưởng đến sự nghiệp của đối phương, đối với quý đài mà nói thì cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi nhỉ? Những gì được thấy và nghe ngày hôm nay, thực sự đã khiến tôi được mở mang tầm mắt."
Chủ tịch lập tức cảm thấy chuông báo động vang lên trong lòng. Ông ấy vội bước tới một bước và gạt Mã Kiến Đức - kẻ đang gây thêm rắc rối sang một bên.
"Nói hươu nói vượn cái gì đấy, cút sang một bên cho tôi!"
Nói xong, Chủ tịch lập tức thay đổi sang khuôn mặt tươi cười hối lỗi: "Vụ trưởng Kỳ, xin ngài đừng hiểu lầm. Đây hoàn toàn là ý kiến cá nhân của Phó giám đốc Mã, không liên quan gì đến đài Lam Thiên chúng tôi cả! Những lời anh nói vô cùng có lý. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn có người dám to gan làm ra những chuyện bỉ ổi như vậy. Nhất định phải nghiêm trị!"
Chủ tịch bày ra vẻ mặt đầy chính nghĩa: "Báo cảnh sát ngay! Chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng. Nếu không tìm ra kẻ làm thì tôi là người đầu tiên không đồng ý!"
Phải nói rằng quyền lực đúng là một thứ tốt. Nó không chỉ là thuốc bổ mà còn là loại cực phẩm đại bổ nữa.
Dụ Lê có nói nhiều đến đâu cũng không hiệu quả bằng một câu mỉa mai của Kỳ Trầm Yến.
Chủ tịch hội đồng quản trị đã đích thân lên tiếng. Mã Kiến Đức và Kỳ Kiến Nguyệt chỉ có thể đen mặt, không có năng lực để ngăn cản nữa.
Trước khi rời đi, Kỳ Trầm Yến còn để lại một câu: "Cử hai người đi bảo vệ hiện trường vụ án thật tốt trước khi cảnh sát đến nhé."
Không biết có phải vì có tật giật mình hay không mà Kỳ Kiến Nguyệt luôn cảm thấy khi nói câu này, ánh mắt của Kỳ Trầm Yến đã lướt qua cô ta.
Điều đó có nghĩa là Kỳ Trầm Yến thực ra đã nhìn thấu mọi chuyện. Anh biết rằng việc này có liên quan mật thiết đến cô ta.
Thế nhưng anh lại chẳng mảy may nể tình chú cháu, anh yêu cầu bảo vệ hiện trường khiến Kỳ Kiến Nguyệt không thể xóa dấu vết. Anh đã chặn sạch mọi đường lui của cô ta!
Ánh mắt của Kỳ Trầm Yến dừng lại trên người vị Chủ tịch khoảng hai giây.
"Có thể kịp thời rút kinh nghiệm và đưa ra điều chỉnh, xem ra chuyện ngày hôm nay quả thực chỉ là một tai nạn hy hữu của đài truyền hình Lam Thiên mà thôi."
Hiếm khi được Kỳ Trầm Yến khen ngợi, vị Chủ tịch thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
"Vụ trưởng Kỳ, ngài thực sự quá khen rồi. Để xảy ra chuyện như hôm nay là do tôi quản lý không nghiêm. Tôi nhất định sẽ nghiêm túc kiểm điểm bản thân!"
Sau khi đám đông tản đi, Mã Kiến Đức mới bắt đầu lo lắng: "Phải làm sao đây? Nếu cảnh sát tới thì nhất định sẽ tìm ra manh mối cho mà xem. Nhìn cái ý tưởng tồi tệ của cô đi! Không những không giành được buổi phỏng vấn mà còn kéo cả tôi vào nữa. Nếu chuyện này không được giải quyết êm đẹp thì trước khi tôi bị cách chức, cô cũng đừng mong làm việc ở đài này nữa!"
Kỳ Kiến Nguyệt vốn dĩ đã cảm thấy vô cùng uất ức. Cô ta tính toán kỹ lưỡng như vậy, rõ ràng là chỉ còn thiếu một bước nữa thôi.
Hơn nữa, Kỳ Trầm Yến rõ ràng là nhớ cô ta. Anh biết mình còn có một đứa cháu gái như thế này.
Nhưng anh vẫn không thèm nể mặt mũi của Kỳ gia. Anh khiến cô ta phải mất mặt ngay trước mặt mọi người.
Anh thậm chí còn thà tạm dừng buổi ghi hình để đích thân đi tìm Dụ Lê, chứ anh không muốn cô ta lên làm người dẫn chương trình thay thế.
Cô ta không hiểu nổi. Dù là ngoại hình hay quan hệ thân thích thì cô ta đều chiếm ưu thế, tại sao đến chỗ của Kỳ Trầm Yến thì tất cả đều trở nên vô dụng như vậy?
Trong mắt anh dường như chỉ có thể nhìn thấy một mình Dụ Lê mà thôi.
Thậm chí để đòi lại công bằng cho Dụ Lê, anh còn dùng lời lẽ áp bức để ép Chủ tịch phải gật đầu báo cảnh sát.
Chẳng lẽ Kỳ Trầm Yến không biết một khi bị tra ra, cô ta mất mặt thì cũng chính là làm xấu mặt Kỳ gia hay sao? Anh lại vì một người ngoài mà không màng đến thể diện của gia tộc, rốt cuộc anh đang nghĩ cái quái gì vậy!
"Anh Đức cứ yên tâm đi. Chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến anh và cũng không ảnh hưởng đến em đâu. Em có cách rồi."
Xem ra chỉ có thể tìm một kẻ thế thân để gánh tội thay thôi.
*
Sau một vài sự cố nhỏ thì quá trình ghi hình tiếp theo diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Trong lúc đó, chương trình còn đan xen thêm một phần giao lưu với khán giả tại trường quay.
Họ đã chọn ra ba khán giả may mắn có cơ hội đặt câu hỏi trực tiếp cho Kỳ Trầm Yến.
Hai câu hỏi đầu tiên đều diễn ra rất bình thường. Đến người cuối cùng là một cô gái trẻ, cô ấy vô cùng phấn khích mà đặt ra câu hỏi.
"Vụ trưởng Kỳ, em đặc biệt ngưỡng mộ anh. Kể từ sau khi xem buổi diễn thuyết đầu tiên của anh thì anh đã trở thành hình mẫu để em học tập. Ngay cả chuyên ngành em đăng ký ở đại học là Truyền thông báo chí cũng là do chịu ảnh hưởng từ anh đấy ạ."
Kỳ Trầm Yến lịch sự đáp lại: "Cảm ơn bạn."
"Em biết câu hỏi này hơi mạo muội nhưng có lẽ Vụ trưởng Kỳ không biết, chúng em đã lập một nhóm người hâm mộ anh trên mạng. Em là người duy nhất trong nhóm may mắn được chọn tham gia buổi phỏng vấn trực tiếp này."
Chuyện này thì đúng là Kỳ Trầm Yến không biết thật. Anh chỉ nghe nói các ngôi sao mới có người hâm mộ. Không ngờ một người như anh cũng có fan, lại còn lập nhóm và theo đến tận đây.
"Trước khi đến đây, các chị em trong nhóm đã mở một cuộc bình chọn. Câu hỏi nhận được số phiếu cao nhất chính là—"
Cô gái rõ ràng vừa phấn khích vừa căng thẳng: "Xin hỏi hiện tại anh có đang độc thân không ạ? Nếu không thì tiêu chuẩn chọn bạn đời của anh là như thế nào?"
Dụ Lê cũng không ngờ rằng khán giả lại hỏi câu hỏi này.
Bởi vì trước khi ghi hình, họ đã dặn dò kỹ những khán giả được sàng lọc rằng không được hỏi về bối cảnh gia đình của Kỳ Trầm Yến trong phần đặt câu hỏi.
Cô gái này cũng rất thông minh. Câu hỏi này thực sự không được tính là hỏi về gia cảnh. Nó không hề phạm quy mà chỉ liên quan đến vấn đề tình cảm cá nhân của anh.
"Câu hỏi mà vị khán giả này đưa ra liên quan đến tình cảm cá nhân. Vụ trưởng Kỳ hoàn toàn có quyền lựa chọn trả lời hoặc không nhé."
Trước khi Kỳ Trầm Yến lên tiếng, Dụ Lê đã nhanh chóng giải vây một chút.
Đồng thời cô cũng dùng ánh mắt để ám chỉ với Kỳ Trầm Yến. Dù sao đây cũng là buổi ghi hình, chỉ cần anh không muốn thì có thể từ chối trả lời.
Vốn dĩ câu hỏi này chẳng có vấn đề gì lớn. Nhưng hiện tại Kỳ Trầm Yến đang trong tình trạng kết hôn bí mật, đối tượng kết hôn lại đang ngồi ngay trước mặt anh nên đương nhiên không thể trả lời thật lòng.
Kỳ Trầm Yến mỉm cười đầy thâm ý rồi thong thả trả lời: "Về vấn đề cá nhân thì tôi không thể đưa ra câu trả lời rõ ràng. Nhưng tôi quả thực có tiêu chuẩn của riêng mình. Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến tôi. Nhưng tôi hy vọng các bạn hãy dành sự quan tâm đó cho những sự kiện trọng đại của quốc gia. Như vậy tôi sẽ cảm thấy an ủi hơn."
Không hổ danh là phát ngôn viên, năng lực nghệ thuật ngôn từ của anh quả là cao siêu. Chỉ bằng vài câu ngắn gọn, anh đã khéo léo hóa giải vấn đề đầy mập mờ và có tính bùng nổ này.
Mặc dù Kỳ Trầm Yến không trả lời rõ ràng nhưng cô gái kia đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Quá trình ghi hình tiếp theo kết thúc một cách hoàn mỹ. Chỉ cần việc biên tập diễn ra thuận lợi thì chương trình có thể lên sóng vào khung giờ vàng Chủ nhật này.
Dụ Lê vốn định nhân cơ hội này hỏi xem sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, liệu Kỳ Trầm Yến có kế hoạch gì không để cô mời anh đi ăn một bữa. Dù sao hôm nay anh không chỉ dành cả ngày để ghi hình mà còn cứu cô một mạng.
Dù thế nào đi chăng nữa thì cô cũng phải cảm ơn đối phương một cách tử tế mới được.
Chỉ là cô vẫn chưa có cơ hội mở lời thì đã bị vị Chủ tịch chặn đường giữa chừng.
"Vụ trưởng Kỳ, đài chúng tôi đã sắp xếp phòng bao và đặt món xong xuôi cả rồi. Ngài cứ yên tâm, đây là danh nghĩa công việc, không biết ngài có thể nể mặt tham dự được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



