Dụ Lê khẽ lắc đầu.
Ngay sau đó, cô nhận ra dường như có rất nhiều ánh mắt nóng rực đang đổ dồn về phía mình.
Cô bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
Ngẩng đầu lên từ trong lồng ngực của Kỳ Trầm Yến, cô nhìn thấy hàng chục người đang đứng ngay cửa.
Dẫn đầu chính là Chủ tịch hội đồng quản trị, cùng với những người phía sau đang trợn mắt há mồm vì kinh ngạc.
Lúc này Dụ Lê mới muộn màng phản ứng lại. Vừa rồi vì nhất thời đầu óc mê muội mà cô đã lao vào vòng tay Kỳ Trầm Yến ngay trước mặt bao người. Chắc chắn họ đã hiểu lầm rồi!
Dù hai người là vợ chồng hợp pháp, nhưng vì là cưới chạy bầu và kết hôn bí mật, nên cô không thể để người ngoài biết được quan hệ thật sự giữa hai người.
Dụ Lê nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, cô vội vàng đẩy mạnh Kỳ Trầm Yến ra.
"Xin lỗi Vụ trưởng Kỳ, vừa rồi tôi bị hoảng sợ nên cảm xúc nhất thời mất khống chế, đã mạo phạm đến anh rồi."
Mặc dù cô đã lên tiếng giải thích, nhưng nghĩ lại chắc cũng chẳng có ai tin cô và Kỳ Trầm Yến là vợ chồng. Họ sẽ chỉ nghĩ rằng cô đang cố tình quyến rũ anh mà thôi.
Khi vòng tay bỗng chốc trở nên trống rỗng, Kỳ Trầm Yến nhìn xuống rồi khẽ cau mày trong vô thức.
Thay thế cho sự lo lắng ban nãy là một cảm giác trống trải lạ lẫm len lỏi trong lòng anh.
Tuy nhiên, Kỳ Trầm Yến vốn là người giỏi kiểm soát cảm xúc, sau khi xác nhận Dụ Lê không sao thì lý trí của anh đã nhanh chóng quay trở lại.
Anh khẽ nói một câu không sao, rồi lại ân cần tiếp lời: "Nếu trạng thái của em vẫn chưa ổn định thì chúng ta có thể dời buổi phỏng vấn sang lúc khác, tôi sẽ phối hợp theo thời gian của em."
Câu nói này chẳng khác gì một tiếng sét giữa trời quang, gây chấn động không kém gì cái ôm vừa rồi của hai người.
Ai mà không biết vị phát ngôn viên trẻ tuổi nhất thế giới này luôn vô cùng bận rộn. Trừ khi là việc đại sự quốc gia, bằng không dù cho Thị trưởng Kinh Thị đích thân mời, chưa chắc anh đã nể mặt.
Vậy mà hôm nay, khi biết tin Dụ Lê mất tích, anh không chỉ tự mình đi xem camera giám sát tìm người mà còn không tức giận trước sai sót của cô. Thậm chí anh còn sẵn lòng điều chỉnh lại thời gian để toàn lực phối hợp với cô.
Sự quan tâm đặc biệt này chắc chắn không đơn giản chỉ là nể mặt thông thường.
Dụ Lê rốt cuộc có bản lĩnh gì mà lại khiến Vụ trưởng Kỳ liên tiếp phá bỏ những quy tắc do chính mình đặt ra như vậy?
"Tôi hoàn toàn không sao. Nếu thời gian sau đó của Vụ trưởng Kỳ không bị ảnh hưởng thì chúng ta tiếp tục ghi hình nhé?"
Kỳ Trầm Yến không có ý kiến gì: "Ngày hôm nay của tôi đều thuộc về em."
Khi nói câu này, anh hạ thấp giọng xuống chỉ đủ để hai người bọn họ nghe thấy.
Âm thanh ấy giống như lời thì thầm thân mật bên tai khi chung gối, khiến Dụ Lê không kìm được mà đỏ bừng cả vành tai.
Cô khẽ xoa vành tai rồi chủ động bước chân ra ngoài trước.
Chủ tịch hội đồng quản trị là người đầu tiên tiến tới hỏi thăm: "Dụ Lê, cô không sao thì tốt quá rồi. Cô không biết đâu, lúc cô đột ngột mất tích mọi người trong đài đều rất lo lắng. Tôi đã lập tức lệnh cho tất cả mọi người đi tìm cô đấy."
Nếu là trước đây, Chủ tịch sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến sự sống chết của một nhân viên nhỏ bé cấp dưới.
Thế nhưng vừa rồi, Chủ tịch đứng ở ngay phía trước đã chứng kiến toàn bộ sự việc và nhìn thấu mọi chuyện hơn bất kỳ ai.
Sự lo lắng đến mất kiểm soát của Kỳ Trầm Yến khi tìm Dụ Lê, cùng việc anh bất chấp hình tượng, chẳng thèm đợi chìa khóa mà đạp bay cánh cửa phòng. Tuy cái ôm đó là do Dụ Lê chủ động, nhưng Kỳ Trầm Yến không đẩy cô ra mà việc đầu tiên anh làm chính là xem cô có bị thương hay không.
Chỉ riêng sự quan tâm duy nhất này thôi cũng đủ thấy mối quan hệ giữa Dụ Lê và Kỳ Trầm Yến chắc chắn không hề tầm thường.
Vậy nên nếu xây dựng được quan hệ tốt với Dụ Lê thì sau này có thể thông qua cô để tiếp cận Kỳ Trầm Yến thuận lợi hơn, từ đó có thêm nhiều cơ hội phỏng vấn.
Vị Chủ tịch cáo già này chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi đã nghĩ thông suốt tất cả mọi chuyện.
Nhắc đến chuyện này, Dụ Lê ngước mắt lên quét nhìn một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Kỳ Kiến Nguyệt đang đứng ở rìa ngoài cùng của đám đông.
"Thưa Chủ tịch, tôi không phải tự nhiên mất tích mà là có người cố ý dẫn tôi đến căn phòng kho hẻo lánh này, rồi khóa trái cửa từ bên ngoài. Tôi nghĩ mục đích của họ là muốn khiến tôi không thể xuất hiện đúng giờ trong buổi ghi hình."
Nghe vậy, Chủ tịch vô cùng tức giận: "Kẻ nào mà lại hèn hạ, to gan lớn mật đến như thế!"
"Kẻ nào là người sốt sắng nhảy ra đòi thay thế vị trí của tôi lúc tôi bị nhốt lại không thể ghi hình đúng hạn, thì tự nhiên chính là kẻ đó làm rồi."
Câu nói này của Dụ Lê chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Kỳ Kiến Nguyệt.
Sắc mặt Kỳ Kiến Nguyệt lập tức thay đổi: "Dụ Lê, cô đừng có ngậm máu phun người! Là do Chủ tịch thấy không tìm được cô, để buổi ghi hình diễn ra thuận lợi nên mới bảo tôi tới thay thế!"
Thế nhưng trong đám đông lại có người lẩm bẩm một câu: "Chẳng phải là do Phó giám đốc Mã đề xuất trước, nói không thể làm lỡ buổi ghi hình nên mới tiến cử Kỳ Kiến Nguyệt sao?"
Sau khi có người dẫn đầu, không ít người cũng bắt đầu ngẫm lại sự việc.
"Nói mới nhớ, lúc không tìm thấy Dụ Lê làm ảnh hưởng đến buổi ghi hình, Phó giám đốc Mã trông chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. Ông ta quay sang tiến cử Kỳ Kiến Nguyệt ngay lập tức, còn nói cô ta có quan hệ họ hàng với Vụ trưởng Kỳ nên phỏng vấn sẽ thuận tiện hơn."
"Quan hệ họ hàng gì chứ, lúc đón tiếp Vụ trưởng Kỳ ban nãy, Kỳ Kiến Nguyệt dày mặt xông lên nhận người thân nhưng chẳng phải đã bị Vụ trưởng Kỳ làm cho bẽ mặt trước đám đông rồi sao? Cô ta còn có mặt mũi tự nhận là người thân của Vụ trưởng Kỳ nữa à?"
"Thời buổi này chỉ cần cùng họ thôi, cho dù là quan hệ bắn đại bác không tới cũng có thể tự nhận là người thân được đấy."
"Thảo nào Dụ Lê vừa mất tích là Phó giám đốc Mã đã vội vàng tiến cử Kỳ Kiến Nguyệt. Xem ra chuyện này chính là do hai người bọn họ làm để cướp chuyên mục từ tay Dụ Lê rồi."
Trước khi Dụ Lê kịp lên tiếng, Kỳ Trầm Yến đã lạnh lùng mở lời: "Ông định không khách sáo như thế nào?"
Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Kỳ Trầm Yến, khí thế áp bức của người bề trên khiến Mã Kiến Đức cảm thấy sống lưng lạnh toát trong chớp mắt.
Ông ta vội vàng đổi giọng giải thích: "Vụ trưởng Kỳ, tôi không có ý đó. Chuyện Dụ Lê bị người ta cố ý nhốt trong phòng kho, sau khi biết rõ sự tình tôi cũng vô cùng tức giận. Nhưng sở dĩ tôi đề xuất để Kiến Nguyệt thay thế là đứng trên góc độ của đài truyền hình, cũng là vì không muốn làm lỡ thời gian của Vụ trưởng Kỳ..."
Không đợi Mã Kiến Đức nói hết những lời dối trá, Kỳ Trầm Yến trực tiếp ngắt lời: "Nếu như bên nào cũng cho là mình đúng, mỗi bên một lý lẽ như vậy thì hãy báo cảnh sát đi. Cứ để cảnh sát điều tra là công bằng nhất."
Vừa nghe đến việc báo cảnh sát, sắc mặt của Mã Kiến Đức và Kỳ Kiến Nguyệt đều thay đổi hoàn toàn.
Mặc dù họ đã dày công lựa chọn hành lang không có camera này, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu làm chuyện xấu nên khó tránh khỏi việc để lại dấu vết gì đó.
Nếu là người ngoài ngành thì đương nhiên rất khó điều tra ra, nhưng nếu để cảnh sát nhúng tay vào thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Mã Kiến Đức quả nhiên cuống cuồng cả lên: "Chuyện này... Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, vả lại Dụ Lê cũng đã được tìm thấy mà không hề hấn gì. Nếu làm phiền đến cảnh sát, người ngoài không biết lại tưởng đài chúng ta xảy ra chuyện gì mờ ám thì không hay đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

