Trong lúc đang nói chuyện thì Dụ Lê đã cầm khay trang điểm lên rồi. Cô nóng lòng muốn thử ngay trên khuôn mặt của Kỳ Trầm Yến.
Kỳ Trầm Yến rất hiếm khi trang điểm, ngay cả trong những buổi họp báo quy mô nhất thì anh cũng để mặt mộc trước ống kính.
Nhưng đối mặt với sự hào hứng của cô vợ nhỏ, rốt cuộc anh cũng không thể nói ra lời từ chối.
"Em cứ tùy ý phát huy đi."
Câu này chính là cho phép Dụ Lê muốn trang điểm thế nào cũng được.
Dụ Lê cảm thấy anh chồng hờ này thực sự rất dễ nói chuyện.
Vậy mà trên mạng lại đồn rằng anh là nhà ngoại giao cứng rắn nhất lịch sử, chỉ cần anh không muốn thì dù có gí súng vào đầu anh cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Họ căn cứ vào đâu vậy chứ? Rõ ràng anh rất dễ tính, lại còn vô cùng tâm lý nữa!
Bởi vì phải trang điểm nên khoảng cách giữa hai người rất gần. Ở cự ly sát sao như vậy, cô như đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm tựa dải ngân hà của người đàn ông.
Anh cứ thế chăm chú nhìn cô không rời mắt, nhìn nhau lâu quá khiến Dụ Lê nảy sinh một cảm giác choáng váng giống như bị say sóng vậy.
Nhưng đó không hẳn là choáng váng thật sự mà giống như cô đang bị một vòng xoáy hút vào bên trong. Một khi không khống chế được bản thân thì cô chắc chắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Dụ Lê đột ngột ngồi thẳng lưng lên.
"Sao vậy?"
Dụ Lê điều chỉnh lại nhịp thở. Cô thầm mắng bản thân thật không có tiền đồ, chẳng lẽ chưa từng thấy trai đẹp hay sao.
Tuy rằng đúng là cô chưa từng thấy cực phẩm nào vừa đẹp trai lại vừa trẻ tuổi tài cao như thế này.
Nhưng bây giờ anh đã là chồng cô rồi, làm sao cô có thể bị gương mặt chung chăn chung gối này mê hoặc đến mức đầu váng mắt hoa được chứ?
Chẳng trách trên mạng đều nói Kỳ Trầm Yến là vua thả bùa nghìn năm có một mà, lực sát thương quá mạnh. Trái tim nhỏ bé của người bình thường sao mà chịu nổi!
"Không có gì đâu. Anh nhắm mắt lại đi, mở vậy tôi khó đánh phấn lắm."
Kỳ Trầm Yến không hỏi nhiều, cứ thế nghe lời nhắm mắt lại.
Sau khi anh nhắm mắt thì Dụ Lê lại phát hiện ra một điểm cực kỳ nổi bật.
Lông mi của Kỳ Trầm Yến siêu dài, cô chắc chắn không phải là mi giả nối vào mà là hàng thật tự nhiên 100%, vừa dài vừa thẳng như một chiếc quạt. Cô chỉ sợ nó quạt mạnh quá làm người ta bị cảm lạnh mất thôi.
Độ dài của hàng lông mi này làm người ta vừa hâm mộ lại vừa ghen tị.
Nghĩ đến bản thân thỉnh thoảng còn phải gắn mi giả, trong lòng Dụ Lê thấy chua xót vô cùng.
Xương lông mày của Kỳ Trầm Yến cao, đường nét khuôn mặt mượt mà, đúng là tỉ lệ vàng hoàn hảo.
Dụ Lê thành công thuyết phục bản thân. Cô hài lòng vỗ vỗ tay.
"Xong rồi. Anh xem xem có phải vẻ đẹp trai lại tăng lên một tầm cao mới rồi không?"
Kỳ Trầm Yến hoàn toàn không biết rằng, chỉ trong khoảng thời gian trang điểm ngắn ngủi mà đầu óc Dụ Lê đã bay bổng đủ kiểu, thậm chí còn có thể viết thành sách luôn được rồi.
Anh mở mắt ra nhìn. Đó là một lớp trang điểm rất mỏng, cô chỉ chỉnh sửa một chút và thêm chút sắc hồng cho đôi môi mỏng. Nhưng không phải kiểu đỏ rực rỡ như con gái hay tô mà là màu hồng nhạt gần với màu da tự nhiên, trông anh càng có sức hút và khí chất hơn.
"Thực sự rất giỏi."
Dụ Lê "ái chà" một tiếng: "Anh còn khen nữa là tôi bay lên mây luôn đấy."
Kỳ Trầm Yến bật cười: "Không phải khen đâu, tôi nói thật lòng đấy."
Ánh mắt hai người giao nhau, cảm giác có thứ gì đó đang luân chuyển khiến Dụ Lê cảm thấy hình như hơi nóng?
Chẳng lẽ vì không bật điều hòa nên không khí không được lưu thông sao?
Đúng lúc này, có người gõ cửa bên ngoài.
"Dụ Lê, xin hỏi Vụ trưởng Kỳ đã chuẩn bị xong chưa? Trường quay đã sẵn sàng rồi."
Bừng tỉnh khỏi cơn mê, Dụ Lê luống cuống tay chân thu dọn khay trang điểm.
"Tại trường quay có khán giả nhưng không nhiều đâu, chỉ khoảng năm mươi người thôi và tất cả đều đã được sàng lọc kỹ lưỡng. Tôi muốn vừa phỏng vấn vừa có sự tương tác trực tiếp để tăng thêm cảm giác sinh động cho chương trình."
Trên đường đi, Dụ Lê giới thiệu sơ qua về tình hình ở trường quay cho anh.
Kỳ Trầm Yến không bận tâm việc người đông hay ít, đối với anh thì khái niệm lo lắng trước đám đông hoàn toàn không tồn tại.
Hiện tại trường quay vẫn chưa có khán giả. Dụ Lê dẫn Kỳ Trầm Yến đi làm quen với môi trường trước và cũng như là nắm bắt được quy trình sơ bộ.
Đợi đến khi sắp đến giờ và khán giả lần lượt vào chỗ thì buổi ghi hình cũng sẽ chính thức bắt đầu.
"Tôi đi vệ sinh một lát, mười phút sau chúng ta sẽ chính thức bắt đầu ghi hình nhé."
Dụ Lê dặn dò nhân viên một câu. Cô vốn định nói với Kỳ Trầm Yến một tiếng nhưng đúng lúc đó lại có một nhân viên đang thảo luận kịch bản với anh.
Nghĩ bụng dù sao cũng chỉ mất hai ba phút nên Dụ Lê trực tiếp đi ra ngoài.
Lúc từ nhà vệ sinh đi ra và quay trở lại thì Dụ Lê bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu.
Tiếng động phát ra từ phía cuối hành lang, lúc này mọi người đều đang vây quanh trường quay nên trên hành lang ngoài cô ra thì không còn ai khác.
Suy nghĩ một lát, Dụ Lê vẫn quyết định đi tới xem thử.
Tiếng kêu cứu phát ra từ một căn phòng chứa đồ.
Dụ Lê tưởng có ai đó bị khóa bên trong, nhưng khi đưa tay đẩy cửa thì cô lại phát hiện cửa không hề bị khóa, có thể dễ dàng đẩy ra.
Một làn bụi mỏng phả vào mặt cô, có lẽ vì rèm cửa không kéo nên bên trong phòng vô cùng tối tăm.
Dụ Lê giơ tay quơ quơ trước mũi rồi bước vào bên trong.
"Có ai ở đó không?"
Tiếng kêu cứu dường như phát ra từ trong góc, Dụ Lê theo tiếng động mà đi vào sâu hơn.
Ngay khi đi đến chỗ rẽ, bỗng nhiên phía sau vang lên một tiếng "rầm".
Dụ Lê lúc này mới nhìn rõ nguồn gốc của tiếng kêu cứu. Không phải tiếng phát ra từ người mà là từ một chiếc máy ghi âm.
Trên đó đang phát lặp đi lặp lại câu: "Cứu tôi với, cứu tôi với..."
Dụ Lê nhíu mày, nhận ra có điều không ổn nên cô quay người đi ra. Nhưng khi đi đến cửa, cô mới phát hiện cửa không thể mở được từ bên trong.
"Có ai ở ngoài không? Mở cửa giúp tôi với!"
Dụ Lê dùng sức đập cửa kêu gào nhưng bên ngoài lại không có bất kỳ động tĩnh gì.
Cô theo bản năng sờ tìm điện thoại thì mới chợt nhận ra, vừa rồi mình chỉ định đi vệ sinh nên đã để điện thoại trên ghế mà không mang theo.
Tiếng kêu cứu từ máy ghi âm cộng thêm cánh cửa bị khóa chặt khiến Dụ Lê biết chắc chắn có kẻ cố tình nhốt cô ở đây.
Mà mục đích của đối phương cũng rất đơn giản, chính là vì buổi phỏng vấn lần này.
Nếu cô mãi không quay lại mà chỉ còn vài phút nữa là bắt đầu ghi hình thì đài truyền hình chắc chắn sẽ khởi động phương án khẩn cấp: để cho người khác lên thay thế cô.
Đúng là một kế hoạch hoàn hảo. Tính kế đủ đường như vậy, làm khó cho bọn họ rồi!
*
"Dụ Lê vẫn chưa về sao? Gọi điện giục cô ấy đi, chỉ còn năm phút nữa thôi mà khán giả đã bắt đầu vào chỗ rồi."
Đạo diễn chương trình lộ vẻ sốt ruột. Nhân viên thử gọi điện thì phát hiện điện thoại đang đổ chuông trên ghế.
"Cô ấy không mang theo điện thoại, có phải là đi vệ sinh rồi không?"
Đạo diễn lo lắng nói: "Cô ấy có phải lần đầu ghi hình đâu, sao vào lúc quan trọng thế này lại đi vệ sinh mãi chưa về thế? Bộ không biết buổi phỏng vấn lần này đến cả Chủ tịch hội đồng quản trị cũng tới hả?"
Hơn nữa đối tượng phỏng vấn lần này còn là Kỳ Trầm Yến, nhân vật tầm cỡ nhất trong số những người tầm cỡ. Nếu xảy ra sai sót gì làm phật lòng Kỳ Trầm Yến thì cả cái đài này của bọn họ đều sẽ xong đời!
Rất nhanh sau đó, nhân viên đi tìm người cũng quay về: "Tôi tìm hết nhà vệ sinh rồi nhưng không thấy ai cả. Dụ Lê chạy đi đâu mất rồi phải làm sao bây giờ? Chỉ còn ba phút nữa là bắt đầu ghi hình rồi!"
Đạo diễn: "Mau chóng báo cáo chuyện này cho Chủ tịch hội đồng quản trị đi, để ông ấy quyết định!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

