Cấp cao bên này vẫn đang chờ đợi. Họ muốn mượn cơ hội có được buổi phỏng vấn độc quyền đầu tiên của Kỳ Trầm Yến này để đưa danh tiếng của Đài truyền hình Lam Thiên bay cao.
Nào ngờ giấc mộng đẹp còn chưa thành hiện thực thì buổi ghi hình đã xảy ra vấn đề.
Nghe nhân viên báo cáo không tìm thấy Dụ Lê, Chủ tịch hội đồng quản trị sốt ruột đến mức muốn đích thân ra tay.
"Dụ Lê bị làm sao vậy? Một buổi ghi hình quan trọng thế này mà cô ấy lại chạy đi đâu rồi? Ngay cả điện thoại cũng không mang theo. Chỉ còn hai phút nữa thôi, nếu xảy ra sai sót thì chẳng phải sẽ khiến Vụ trưởng Kỳ nghĩ đài chúng ta đang làm chậm trễ ngài ấy sao?"
Chủ tịch lo lắng không thôi: "Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa? Mau huy động mọi người đi tìm ngay đi! Nếu làm chậm trễ buổi ghi hình thì tất cả nghỉ việc hết đi!"
Ngay lúc mọi người đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, Mã Kiến Đức liền thừa cơ tiến lên nắm bắt cơ hội.
"Chủ tịch, chỉ còn lại hai phút nữa thôi. Bất kể Dụ Lê đã đi đâu, nhưng đài chúng ta khó khăn lắm mới mời được Vụ trưởng Kỳ đến đây. Không thể chỉ vì sai sót của một nhân viên mà khiến Vụ trưởng Kỳ nghĩ đài chúng ta không chuyên nghiệp. Việc chương trình này không thể ghi hình chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu ảnh hưởng đến hình ảnh đối ngoại của cả đài thì coi như tiêu đời rồi!"
Chủ tịch sầm mặt hỏi: "Ông có cách gì cứu vãn không?"
"Theo tình hình hiện tại, chúng ta chỉ có thể tìm người thay thế thôi. Kiến Nguyệt và Dụ Lê vào đài cùng đợt, năng lực của cả hai vốn luôn ngang ngửa nhau. Hơn nữa, Kiến Nguyệt và Vụ trưởng Kỳ thật sự có quan hệ họ hàng. Chỉ cần chúng ta khéo léo thưa chuyện với Vụ trưởng Kỳ rằng Dụ Lê gặp chút sự cố không thể ghi hình nên để Kiến Nguyệt thay thế, chắc hẳn Vụ trưởng Kỳ cũng sẽ thông cảm thôi."
Trong lúc Chủ tịch còn đang do dự, Hứa Huệ liền nổi giận: "Họ Mã kia, ông rõ ràng là đang đục nước béo cò! Tiểu Dụ làm việc luôn cẩn thận, tuyệt đối sẽ không biến mất vào thời khắc mấu chốt, phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy. Mã Kiến Đức, có phải ông vì muốn cướp buổi phỏng vấn này nên đã cố tình giấu Tiểu Dụ đi đâu rồi không?"
Vừa nói, Hứa Huệ vừa sốt ruột xen lẫn giận dữ. Cô ấy lao lên túm chặt lấy cổ áo của Mã Kiến Đức.
"Cô nói bậy! Người của cô tự cô không trông coi kỹ, giờ sắp đến lúc ghi hình lại xảy ra chuyện lớn rồi còn muốn đổ oan cho tôi sao?"
"Tiểu Dụ vừa mới xảy ra chuyện ông đã vội vàng đề cử Kỳ Kiến Nguyệt, lại còn nói năng lực của Kỳ Kiến Nguyệt ngang ngửa Tiểu Dụ? Tôi khinh! Cái trình độ không có kịch bản là quên lời đó của Kỳ Kiến Nguyệt mà đòi sánh vai với Tiểu Dụ sao?"
"Hứa Huệ, tôi cảnh cáo cô, cô có thể nghi ngờ tôi nhưng không được nghi ngờ nhân tài ưu tú mà tôi dày công bồi dưỡng!"
Mắt thấy hai người sắp đánh nhau tới nơi, Chủ tịch đập mạnh tay xuống bàn: "Được rồi, câm miệng hết cho tôi! Lúc nào rồi mà còn lục đục nội bộ hả? Hứa Huệ, chuyện Dụ Lê biến mất ngay lúc ghi hình tôi sẽ tính sổ với cô sau. Trước mắt cứ làm theo phương án của Mã Kiến Đức, để Kỳ Kiến Nguyệt lên thay đi. Cô đã thuộc kịch bản chưa?"
Kỳ Kiến Nguyệt đã luôn đợi đến khoảnh khắc này, cô ta lập tức tự tin khẳng định: "Chủ tịch cứ yên tâm. Những ngày qua vì buổi phỏng vấn này mà đài đã chuẩn bị rất kỹ, tôi cũng đã sớm làm quen với kịch bản rồi, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu ạ."
Chủ tịch cũng chỉ còn cách để Kỳ Kiến Nguyệt lên sân khấu.
Gian kế đã thành, Mã Kiến Đức hếch cằm về phía Hứa Huệ, lộ ra một nụ cười nham hiểm.
"Mã Kiến Đức, ông muốn cướp buổi phỏng vấn thì cứ việc lấy đi, nhưng nếu ông dám làm hại Dụ Lê thì ông đang phạm pháp đấy. Mau nói cho tôi biết các người đang giấu Dụ Lê ở đâu, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!"
Mã Kiến Đức cũng không ngu, đương nhiên là ông ta không chịu thừa nhận: "Hứa Huệ, tôi chẳng hiểu cô đang nói gì cả. Dụ Lê là một người sống sờ sờ ra đấy, nửa tiếng trước vẫn còn ở trong đài, ai mà giấu được cô ta chứ? Hơn nữa, cô chỉ đích danh là tôi làm thì cũng phải có bằng chứng. Cô có bằng chứng không? Không có bằng chứng thì đừng có nói bừa, nếu không tôi sẽ kiện cô tội vu khống đấy."
Trong lúc hai người đang tranh chấp, Kỳ Kiến Nguyệt đã thay thế vị trí của Dụ Lê và bước vào phòng thu.
Kỳ Trầm Yến ngay lập tức nhận ra điểm bất thường, anh lên tiếng yêu cầu dừng việc ghi hình.
"Cô Dụ đâu?"
Kỳ Kiến Nguyệt vốn nghĩ rằng chỉ cần mình không chủ động nhắc đến Dụ Lê, cộng thêm việc chương trình đã bắt đầu ghi hình, thì dù trong lòng Kỳ Trầm Yến có thắc mắc thì cũng sẽ tôn trọng quá trình của chương trình.
Chỉ cần buổi ghi hình diễn ra suôn sẻ, công lao của chuyên mục này sẽ thuộc về cô ta.
Thế nhưng bàn tính của Kỳ Kiến Nguyệt dù gõ vang đến đâu cũng hoàn toàn không lường trước được rằng, sau khi nhận thấy điều bất ổn, Kỳ Trầm Yến lại trực tiếp yêu cầu dừng ghi hình và mở miệng hỏi ngay Dụ Lê đã đi đâu.
Chẳng còn cách nào khác, máy quay đành phải tạm thời tắt đi. Kỳ Kiến Nguyệt cố giữ nụ cười đúng mực, tiến lên giải thích.
"Vụ trưởng Kỳ, chuyện là thế này, Dụ Lê đột nhiên cảm thấy không khỏe nên không thể tham gia ghi hình. Vì vậy đài đã để tôi tạm thời thay thế vị trí của cô ấy. Ngài cứ yên tâm, tố chất chuyên môn của tôi so với Dụ Lê cũng không hề kém cạnh đâu ạ..."
Nghe thấy Dụ Lê không khỏe, sắc mặt Kỳ Trầm Yến lập tức thay đổi. Anh cho rằng cô vì mang thai nên mới khó chịu trong người, liền lập tức đứng dậy.
"Cô ấy đang ở đâu?"
Kỳ Kiến Nguyệt cứ ngỡ mình đã giải thích như vậy, lại còn nói rõ đó là ý của đài thì Kỳ Trầm Yến hẳn sẽ nể mặt. Nào ngờ anh chẳng những không nể mặt mà còn đứng dậy định rời đi ngay lập tức.
Kỳ Kiến Nguyệt làm sao có thể để miếng mồi ngon đến tận miệng rồi còn bay mất, cô ta vội vàng ngăn lại: "Vụ trưởng Kỳ, Dụ Lê thực sự đang nghỉ ngơi ạ. Nhưng buổi ghi hình đã bắt đầu rồi, khán giả cũng đã có mặt đông đủ cả. Chúng tôi cũng không biết khi nào Dụ Lê mới hồi phục, nhưng không thể để cả chương trình phải tạm dừng để chờ cô ấy khỏe lại rồi mới quay tiếp được..."
Nào ngờ lời còn chưa dứt, Kỳ Trầm Yến đã liếc mắt nhìn cô ta một cái lạnh lùng.
Ánh mắt sắc lạnh như những mũi băng trĩu nặng đè nén xuống, mang theo uy áp của một người ở vị thế cao khiến người ta phải rùng mình kinh hãi.
"Dù là đài của các người hay là khán giả đang có mặt, tôi đến tham gia buổi phỏng vấn này đều là vì Dụ Lê. Nếu người phỏng vấn không phải là cô ấy, vậy thì tôi nghĩ mình cũng không cần thiết phải tiếp tục buổi phỏng vấn này nữa."
Nụ cười của Kỳ Kiến Nguyệt bỗng chốc cứng đờ trên khuôn mặt.
Tuy lúc trước cô ta có nhận ra Kỳ Trầm Yến rất nể mặt Dụ Lê, nhưng cô ta vẫn tự tin cho rằng mình cũng có thể làm được.
Người khác có lẽ không được, nhưng dù sao cô ta cũng gọi Kỳ Trầm Yến một tiếng chú nhỏ. Có tầng quan hệ họ hàng này, Kỳ Trầm Yến kiểu gì cũng phải nể mặt cô ta đôi chút chứ?
Đáng tiếc, bàn tính của cô ta đã hoàn toàn thất bại. Kỳ Trầm Yến chẳng những không nể mặt mà còn nói ra những lời tuyệt tình đến vậy.
Cho dù Dụ Lê không có mặt thì anh cũng không chấp nhận bất kỳ ai khác ngoài cô phỏng vấn mình.
Đến lúc này, Kỳ Kiến Nguyệt mới thực sự cuống cuồng. Cô ta hoảng loạn tột độ.
Cô ta đã dày công tính toán, khó khăn lắm mới giành được cơ hội này, lại còn lập lời thề trước mặt Chủ tịch hội đồng quản trị nữa. Nếu không thành công, chẳng phải sau này cô ta sẽ mãi mãi bị Dụ Lê chèn ép hay sao?
"Chú nhỏ, cháu là Kiến Nguyệt đây, là cháu gái của chú mà. Chú không nhớ cháu sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

