Đều là những người làm báo chí truyền thông và cũng coi như cùng một ngành nghề, ai mà chẳng muốn tạo chút ấn tượng tốt trước mặt vị lãnh đạo lớn này chứ?
Chẳng mấy chốc, Dụ Lê đã bị đẩy ra tận vòng ngoài.
Cô cũng chẳng để tâm mấy, nhưng nhìn vẻ phấn khích của Chủ tịch hội đồng quản trị cùng mọi người, e là buổi phỏng vấn này chưa thể bắt đầu ngay được.
Còn những nhân viên khác ở xung quanh đương nhiên không có cơ hội tiến lên bắt tay với Kỳ Trầm Yến, họ chỉ dám đứng nhìn từ xa và bàn tán đầy hào hứng.
"Vụ trưởng Kỳ đẹp trai quá! Tại sao lại có người đàn ông vừa tài giỏi vừa khí chất ngời ngời như vậy chứ? Khung xương mặt cực phẩm này đúng là thiên đường cho những kẻ cuồng sắc như tôi mà!"
"Thấy người thật mới phát hiện Vụ trưởng Kỳ đúng là không ăn ảnh chút nào, những ống kính kia rốt cuộc là chụp kiểu gì mà không lột tả nổi một phần mười nhan sắc thịnh thế của ngài ấy vậy!"
"Không ngờ có ngày tôi lại được thấy Vụ trưởng Kỳ bằng xương bằng thịt, mẹ ơi con thành đạt thật rồi!"
Trong lúc Chủ tịch hội đồng quản trị đang cười nói tiếp đón, Mã Kiến Đức liền tìm đúng cơ hội chen vào, hơn nữa còn kéo theo cả Kỳ Kiến Nguyệt.
"Vụ trưởng Kỳ, danh tiếng của ngài đã lẫy lừng từ lâu, ngài có thể ghé thăm đài truyền hình của chúng tôi đúng là khiến nơi này bừng sáng! Đây là Kỳ Kiến Nguyệt, một nhân viên có thành tích vô cùng xuất sắc của đài chúng tôi. Nói ra thì cô ấy cũng cùng họ Kỳ với Vụ trưởng, biết đâu chừng hai người lại có quan hệ họ hàng đấy chứ, ha ha ha!"
Mọi người ở đó ai mà không nhìn ra được Mã Kiến Đức đang thừa cơ muốn bám lấy quan hệ với Kỳ Trầm Yến.
Mặc dù trong đài đã sớm đồn đại rằng Kỳ Kiến Nguyệt là thiên kim hào môn, mỗi ngày đi làm đều lái xe sang và đến đài chỉ để trải nghiệm cuộc sống.
Nhưng cụ thể cô ta thuộc gia tộc hào môn nào thì chẳng mấy ai biết rõ.
Chỉ là sau khi Mã Kiến Đức nói vậy, mọi người cũng không nhịn được mà suy đoán theo hướng đó.
Đúng vậy, Kỳ Trầm Yến họ Kỳ mà Kỳ Kiến Nguyệt cũng mang họ này. Cho dù không phải người nhà thân thiết thì có lẽ cũng có chút quan hệ họ hàng, dù sao người mang họ Kỳ cũng không nhiều.
Ánh mắt của Kỳ Trầm Yến dừng lại trên người Kỳ Kiến Nguyệt khoảng hai giây.
Kỳ Kiến Nguyệt không kìm được mà nín thở vì căng thẳng.
Cô ta không chỉ lo lắng liệu Kỳ Trầm Yến có công khai thừa nhận mối quan hệ chú cháu của họ hay không, mà còn e sợ luồng áp lực từ người nắm quyền uy nghiêm toát ra từ anh.
Mặc dù Kỳ Kiến Nguyệt đã làm con gái Kỳ gia hơn hai mươi năm, nhưng số lần được gặp người chú nhỏ Kỳ Trầm Yến này cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cho dù Kỳ lão gia đã đặt ra gia quy là mỗi tuần cả gia tộc phải tụ họp ăn cơm một lần, nhưng phần lớn thời gian Kỳ Trầm Yến đều đi công tác nước ngoài, gia quy này đối với anh chỉ là hình thức.
Kỳ lão gia tuy có tức giận nhưng Kỳ Trầm Yến ở bên ngoài đại diện cho thể diện của quốc gia, ông dù có cứng rắn đến đâu cũng không thể đi tranh người với đất nước.
"Hôm nay tôi chỉ đến để phỏng vấn, không phải đến nhận người thân."
Gương mặt Kỳ Trầm Yến vẫn bình thản như nước nhưng giọng nói lại mang theo vài phần lạnh lẽo.
Chỉ cần là người có não thì đều có thể nhận ra, đối mặt với dòng người không ngừng muốn lấy lòng mình, anh đã bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.
Sắc mặt Kỳ Kiến Nguyệt lập tức trắng bệch.
Thậm chí sau khi Kỳ Trầm Yến thốt ra câu nói đó, cô ta có thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt mỉa mai và dò xét đang đổ dồn về phía mình từ bốn phương tám hướng.
Chúng giống như những chiếc gai đâm vào người cô ta, cười nhạo cô ta không bíey tự lượng sức mình, chỉ vì cái họ giống nhau mà dám trèo cao với tới Kỳ Trầm Yến.
Vào khoảnh khắc này, cảm giác nhục nhã khiến cô ta muốn bất chấp tất cả mà gọi to một tiếng chú nhỏ trước mặt mọi người.
Thế nhưng cô ta vừa hé môi, còn chưa kịp phát ra âm thanh nào thì Kỳ Trầm Yến đã nghiêng người sang một bên.
Nhờ vào chiều cao vượt trội nổi bật giữa đám đông, anh xuyên qua mọi người và khóa chặt ánh mắt vào Dụ Lê.
"Dụ tiểu thư, chẳng phải lúc nãy cô nói muốn cùng tôi xem lại kịch bản một lần nữa sao?"
Dụ Lê cảm thấy Kỳ Trầm Yến lúc này đúng là ngầu đến nổ tung.
Anh phớt lờ tất cả lãnh đạo và công khai gọi tên cô giữa đám đông.
Sự coi trọng không chút đắn đo này cũng chính là đang ngầm tuyên bố với tất cả mọi người. Hôm nay anh có thể đến đài truyền hình Lam Thiên không phải vì những cấp cao này, càng không phải vì có quan hệ họ hàng gì với Kỳ Kiến Nguyệt mà chỉ là nể mặt Dụ Lê mà thôi.
Còn những người khác thì đừng có lượn lờ trước mặt anh, cũng đừng có tùy tiện bám víu quan hệ lung tung.
Lúc này, Dụ Lê cảm thấy mình như nhìn thấy hình ảnh Kỳ Trầm Yến đang mạnh mẽ đối đáp với truyền thông nước ngoài, một khí thế hào hùng đầy quyết đoán.
Ngay lập tức, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía Dụ Lê.
Có ngưỡng mộ, có đố kỵ, nhưng phần lớn là tò mò.
Tò mò xem Dụ Lê có bản lĩnh gì mà lại có thể mời được Kỳ Trầm Yến.
Dụ Lê băng qua đám đông và đi đến trước mặt Kỳ Trầm Yến.
"Vụ trưởng Kỳ, mời đi bên này."
Kỳ Trầm Yến và Dụ Lê cùng nhau đi lên lầu.
Có người nhìn theo bóng lưng của hai người rồi khẽ lẩm bẩm: "Nhìn thế này mới thấy Vụ trưởng Kỳ và Dụ Lê đúng là trai tài gái sắc, trông cũng có chút xứng đôi đấy chứ?"
Nhưng lời này vừa nói ra đã bị người bên cạnh cười nhạo.
"Cậu điên rồi à, Vụ trưởng Kỳ có thân phận địa vị thế nào mà lại có thể để mắt đến một biên tập viên nhỏ bé của đài địa phương chứ? Cậu tưởng đây là truyện tổng tài bá đạo ngoài đời thực sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Nhưng cũng có người phản bác: "Ít nhất thì Dụ Lê đã thật sự mời được Vụ trưởng Kỳ, các người có bản lĩnh đó không? Chẳng giống như một số người nào đó, cứ tưởng cùng họ với Vụ trưởng Kỳ là có thể nhân cơ hội bám quan hệ. Kết quả không những bị phớt lờ mà còn làm đối phương nổi giận, đúng là mất mặt đến tận nhà rồi."
Cái "một số người nào đó" này đương nhiên là đang ám chỉ Kỳ Kiến Nguyệt, người đang đứng đó như bị nướng trên lửa, mất sạch thể diện.
Cứ đợi đó đi, rất nhanh thôi cô ta sẽ khiến Dụ Lê không còn cười nổi nữa!
Kỳ Kiến Nguyệt sa sầm mặt mày rồi quay người rời đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Đến phòng nghỉ, đóng cửa lại.
Dụ Lê cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.
"Kỳ Trầm Yến, lúc nãy anh đúng là đẹp trai ngầu bá cháy luôn. Tôi chưa từng thấy mặt của Phó tổng giám Mã và Kỳ Kiến Nguyệt đen như vậy bao giờ. Nhưng chẳng phải anh là chú nhỏ của Kỳ Kiến Nguyệt sao, tại sao lúc nãy lại không nhận cô ta vậy?"
Dụ Lê cười quá vui vẻ nên nhất thời quên mất rằng cô chưa từng kể với Kỳ Trầm Yến về chuyện gia đình của cô bạn thân mình.
Vì vậy khi Kỳ Trầm Yến nghe thấy câu này, anh khẽ nhướng mày: "Sao cô lại biết Kỳ Kiến Nguyệt là cháu gái của tôi?"
Thôi xong, vui quá hóa buồn, bị lộ rồi.
"Tôi đương nhiên là có nguồn tin riêng của mình rồi. Đường đường là vợ Vụ trưởng Bộ Ngoại giao thì mạng lưới quan hệ của tôi cũng phải lợi hại lắm chứ?"
Kỳ Trầm Yến mỉm cười đáp lại một tiếng: "Phải, cô rất giỏi."
Kỳ Trầm Yến đứng trước mặt cô lúc này lại hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ lúc ở bên ngoài.
Anh đã thu lại khí thế sắc sảo của người nắm quyền, toàn thân toát lên vẻ nho nhã ôn hòa.
Dụ Lê bị khen đến mức hơi ngại ngùng, cô sờ mũi rồi đưa kịch bản đã in sẵn qua.
"Anh xem lại mấy câu hỏi này để làm quen thêm nhé?"
Kỳ Trầm Yến vốn có khả năng ghi nhớ siêu phàm. Ngay cả khi đại diện quốc gia phát biểu, dù bản thảo dài mười mấy trang thì anh cũng chỉ cần xem qua một lần là có thể diễn thuyết trôi chảy không cần nhìn giấy.
Một buổi phỏng vấn nhỏ này, từ hai ngày trước, Dụ Lê gửi bản thảo cho anh thì anh xem qua một lượt là đã nhớ kỹ hết rồi.
Nhưng anh không nói nhiều mà vẫn nhận lấy kịch bản.
"Mặc dù lúc anh không trang điểm đã rất đẹp trai rồi, nhưng để khi lên hình trông sắc mặt tốt hơn thì tôi sẽ tút tát nhẹ cho anh nhé. Hãy tin vào tay nghề của tôi, không kém gì thợ trang điểm chuyên nghiệp đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)