Dụ Lê suýt chút nữa thì bị sặc nước bọt: "Một... một triệu ư?"
Thời buổi này hóa ra tiền lương của giúp việc gia đình mới là cao nhất sao?
Thật hổ thẹn.
Dụ Lê cảm thấy mình là một người dẫn chương trình mà lại cầm mức lương ít ỏi như thế này, thật sự là làm mất mặt giới báo chí rồi.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông.
"Mức giá này cao hơn thị trường. Em cứ yên tâm, chồng của em vẫn còn một chút tiền tiết kiệm, hoàn toàn có thể chi trả được khoản lương này."
Một triệu đối với Kỳ Trầm Yến thì cũng chỉ được coi là "chút tiền lương" mà thôi.
Thật ngại quá, cô với tư cách là một người bình thường, quả nhiên vẫn là tóc dài kiến thức ngắn rồi.
Nhưng mà đạt đến cấp bậc như Kỳ Trầm Yến, sự nghiệp thành đạt, bản thân lại xuất thân từ hào môn. Lấy lời của một nhân vật nổi tiếng nào đó thì chính là tôi chưa bao giờ chạm vào tiền, tôi không có hứng thú với tiền.
Dụ Lê sờ sờ dái tai, khẽ ừm một tiếng: "Đúng rồi, hôm nay Thư ký Trần đã gọi điện đến đài của tôi, chính thức xác định chuyên mục phỏng vấn riêng rồi. Đợi tôi viết xong bản thảo câu hỏi rồi tôi gửi cho anh xem qua nhé. Có gì không tiện hỏi thì anh cứ việc đề xuất, tất cả đều sẽ dựa theo ý của anh là chính."
Dù sao Kỳ Trầm Yến đồng ý tham gia phỏng vấn riêng là Dụ Lê đã rất biết ơn rồi, đương nhiên phải chú trọng đến hình tượng đối ngoại của anh.
"Chỉ cần không liên quan đến bối cảnh gia đình, những thứ khác đều không có gì kiêng kị."
Cũng đúng, ngoại trừ những người thân thiết xung quanh, Kỳ Trầm Yến chưa từng công bố với bên ngoài rằng anh không chỉ là một phát ngôn viên mà còn là con trai út của nhà họ Kỳ - gia tộc giàu nhất Kinh Thị.
Đối với những người làm chính trị, điều kiêng kị nhất chính là bị người ta đào bới bối cảnh gia đình. Đặc biệt là cấp bậc như Kỳ Trầm Yến, tất cả đều được bảo mật cấp độ một.
Sẽ không có ai, và cũng chẳng ai dám đào bới cả.
Nói chuyện chưa được mấy câu, Dụ Lê đã nghe thấy ở đầu dây bên kia có người muốn nói chuyện với Kỳ Trầm Yến.
"Vậy anh làm việc đi nhé, tôi cúp máy đây."
Kỳ Trầm Yến ừ một tiếng, nhưng Dụ Lê đợi một lúc vẫn không thấy anh ngắt cuộc gọi.
Cô không nhịn được lên tiếng hỏi: "Anh không cúp máy sao?"
"Em cúp đi."
Phải nói rằng sự lịch thiệp của Kỳ Trầm Yến là kiểu đã khắc sâu vào xương tủy. Anh sẽ không tùy tiện cúp điện thoại của người khác mà luôn đợi đối phương cúp máy trước.
"Chúc anh ngủ ngon."
Dụ Lê nhanh chóng nói bốn chữ rồi cúp điện thoại.
Nào biết được khi tiếng chúc ngủ ngon này thông qua điện thoại truyền đến đầu dây bên kia, Kỳ Trầm Yến lại khẽ bật cười một tiếng.
Bên cạnh truyền đến giọng nói trêu chọc: "Cười vui vẻ thế. Hiếm khi thấy cậu nghe điện thoại trong bữa tiệc, đang trò chuyện với vợ mới cưới à?"
Kỳ Trầm Yến gọi một tiếng Bộ trưởng, cũng không phủ nhận.
Đối phương thực ra ban đầu cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ Kỳ Trầm Yến thật sự đã kết hôn rồi.
"Cậu nhóc này, đúng là không lên tiếng thì thôi, hễ lên tiếng là làm người ta kinh ngạc. Trước đây tôi và thầy của cậu đều lo tính tình cậu lạnh lùng, dù có giới thiệu bao nhiêu cô gái ưu tú đi chăng nữa thì cậu cũng không chịu gặp. Không ngờ lại im hơi lặng tiếng mà kết hôn rồi. Là cô gái nhà ai mà có thể lọt vào mắt xanh của cậu vậy, chắc ưu tú lắm phải không?"
Trong đầu Kỳ Trầm Yến hiện lên khuôn mặt thanh tú của Dụ Lê, anh mỉm cười.
"Cô ấy rất tốt."
*
Gần đến cuối tuần, Kỳ Hi lại có chút lo lắng bồn chồn.
"Sao vậy Hi Hi, hai ngày nay tớ thấy cậu cứ lơ đãng mãi, có tâm sự gì à?"
Kỳ Hi chọc chọc cơm trong bát: "Lê Lê à cậu biết không, hôm qua tớ mới biết hóa ra nhà họ Kỳ còn có một buổi tụ tập gia đình. Nghe nói là vì con cháu cứ mải mê bận rộn bên ngoài, cả năm chẳng gặp được mấy lần nên ông nội đã hạ lệnh, yêu cầu tất cả con cháu mỗi tuần đều phải về nhà ăn một bữa cơm, ấn định vào chủ nhật hàng tuần."
Kỳ Hi thở dài: "Tớ thật sự không muốn về nhà họ Kỳ chút nào. Tớ luôn cảm thấy ở đó, dù đi đến đâu mình cũng là người thừa thãi. Hôm qua lại đột ngột báo cho mình tin dữ này. Rõ ràng bọn họ đã nhận xong người thân, sắp quên bẵng đứa con gái ruột là mình rồi, vậy tụ tập gia đình còn nhớ đến mình làm gì chứ."
Mặc dù Kỳ Hi nói rất nhẹ nhàng, nhưng Dụ Lê biết trong lòng cô bạn thân thực ra chẳng hề dễ chịu chút nào.
Rõ ràng là con gái ruột của nhà họ Kỳ, nhưng người nhà họ Kỳ lại quan tâm đến con gái nuôi Kỳ Kiến Nguyệt hơn.
Nói là nhận lại con gái ruột, người thì đã nhận về rồi, nhưng đến nay vẫn chưa hề nhắc đến việc tổ chức tiệc nhận thân để công bố thân phận của Kỳ Hi với bên ngoài.
Mặc dù Kỳ Hi cũng không quan tâm đến danh phận, nhưng điều này cũng đại diện cho thái độ của người nhà họ Kỳ.
Hơn nữa sau khi Kỳ Hi nhận lại người thân, cô cũng không ở lại nhà họ Kỳ, chỉ được vài ngày đã dọn ra ngoài, cùng Dụ Lê mua nhà mới.
Người nhà họ Kỳ chỉ hỏi qua một câu, khi nghe Kỳ Hi nói là để thuận tiện cho việc đi làm thì bọn họ cũng không thèm quan tâm nữa.
Đãi ngộ này, nếu người không biết chuyện còn tưởng Kỳ Hi mới là đứa con nuôi không có quan hệ huyết thống với bọn họ.
Hơn nữa chuyện quan trọng như tụ tập gia đình, dù sao cũng là mệnh lệnh đích thân Kỳ lão gia ban xuống, vậy mà bố mẹ họ Kỳ đến hôm qua mới thông báo cho Kỳ Hi.
E là Kỳ lão gia đã nhắc đến Kỳ Hi, bọn họ mới sực nhớ ra vẫn còn đứa con gái ruột này, lúc đó mới gọi một cú điện thoại nhắc nhở.
Dụ Lê ôm lấy cô bạn thân của mình: "Không muốn đi thì đừng đi. Hoặc là đợi ban ngày tớ làm xong buổi phỏng vấn rồi sẽ đi cùng cậu, dù là đao sơn hỏa hải gì thì cũng có tớ ở đây rồi. Nếu đám người nhà họ Kỳ đó dám lạnh nhạt với cậu, phải hỏi qua nắm đấm của tớ có đồng ý hay không. Tớ không tiện dạy dỗ tiền bối nhưng có thể dạy dỗ Kỳ Kiến Nguyệt, dù sao ngàn sai vạn sai, đều là lỗi của cô ta hết!"
Nói ra cũng thật trùng hợp, buổi phỏng vấn của Dụ Lê cũng được ấn định vào chủ nhật, bởi vì phía Kỳ Trầm Yến nói chủ nhật tuần này anh có thời gian rảnh.
Dụ Lê không nghĩ nhiều liền định luôn thời gian này, bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị các quy trình cho buổi phỏng vấn riêng.
Không ngờ rằng, buổi tụ họp gia đình của Kỳ Hi cũng vào chủ nhật.
Nhưng buổi phỏng vấn đã định trước thì không dễ thay đổi, Dụ Lê cũng chỉ có thể cố gắng đẩy nhanh tiến độ công việc, đến lúc đó sẽ lập tức chạy đến nhà họ Kỳ để chống lưng cho cô bạn thân.
Đài truyền hình thường nghỉ hai ngày cuối tuần, nhưng chủ nhật hôm nay, gần như tất cả nhân viên trong đài đều đi làm, thậm chí ngay cả Chủ tịch hội đồng quản trị cũng đến từ rất sớm.
Vì phía Kỳ Trầm Yến đã nói qua rằng anh chỉ tham gia phỏng vấn với danh nghĩa cá nhân, không muốn rình rang phô trương nên trong đài không trải thảm đỏ.
Thế nhưng mấy vị lãnh đạo cao tầng quan trọng đều đã sẵn sàng nghênh đón, chỉ đợi Kỳ Trầm Yến đến nơi.
Vốn dĩ cho rằng Kỳ Trầm Yến sẽ ngồi xe của chính phủ đến, không ngờ anh lại tự mình lái xe tới.
Mãi cho đến khi Dụ Lê nhận được tin nhắn của anh rồi ra ngoài đón người, mọi người trong đài mới biết Kỳ Trầm Yến đã đến.
"Tôi cũng không ngờ, Thư ký Trần đã nói là không cần phô trương rồi nhưng đám người Chủ tịch vẫn kéo đến hết, đang vây kín ở cửa chính để đón anh kìa. Nếu anh cảm thấy phiền phức không muốn đối phó với bọn họ thì để tôi dẫn anh đi lẻn vào từ cửa sau nhé?"
Dụ Lê đương nhiên biết Kỳ Trầm Yến là vì nể mặt cô nên mới tới tham gia phỏng vấn, vì vậy có thể thuận tiện được bao nhiêu thì cô sẽ làm bấy nhiêu, không muốn để Kỳ Trầm Yến hiểu lầm điều gì.
Kỳ Trầm Yến vừa nói một câu không sao đâu thì nhóm người Chủ tịch đã đi tới chặn đường phía trước.
"Vụ trưởng Kỳ, nhiệt liệt chào mừng ngài đã đến thăm Đài truyền hình Lam Thiên của chúng tôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


