“Tôi chỉ làm theo chỉ thị của Vụ trưởng, liên hệ trước với Đài truyền hình Lam Thiên. Còn về thời gian phỏng vấn cụ thể, Vụ trưởng của chúng tôi sẽ trực tiếp bàn bạc kỹ hơn với cô Dụ Lê.”
Thư ký như chỉ vô tình nhắc đến tên của Dụ Lê, nhưng thực chất là đang khẳng định rõ ràng cho tất cả mọi người thấy.
Kỳ Trầm Yến đồng ý nhận lời phỏng vấn chuyên sâu không phải vì nể mặt Đài truyền hình Lam Thiên, cũng chẳng vì một ai khác, mà chỉ duy nhất vì một mình Dụ Lê mà thôi.
Hơn nữa, việc nhấn mạnh Kỳ Trầm Yến sẽ đích thân bàn bạc với Dụ Lê đã cho thấy tầm quan trọng độc nhất vô nhị của cô trong chuyện này.
Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến ánh mắt của mọi người ngay lập tức đổ dồn về phía Dụ Lê.
Giờ đây, những ánh nhìn giễu cợt ban nãy đã biến mất không còn dấu vết.
Những kẻ vốn dĩ cho rằng Dụ Lê đang nằm mơ giữa ban ngày hay nghĩ cô bị tâm thần, lúc này đều cảm thấy mặt mình đau rát như vừa bị tát mạnh.
Sự mỉa mai ban nãy giờ đã chuyển hóa thành kinh ngạc, khâm phục, và thậm chí là cả lòng đố kỵ.
Dựa vào cái gì mà Dụ Lê lại có thể nhận được sự ưu ái từ Kỳ Trầm Yến như vậy?
Dẫu năng lực chuyên môn của cô có tốt thật, nhưng trong đài vẫn còn bao nhiêu tiền bối dày dạn kinh nghiệm. Họ đừng nói đến chuyện mời được Kỳ Trầm Yến, ngay cả cơ hội để nói với anh một câu cũng chẳng có.
Rốt cuộc Dụ Lê thần thông quảng đại đến mức nào mà không chỉ liên lạc được với Kỳ Trầm Yến, mà còn khiến cho Văn phòng Thư ký phải đích thân gọi điện xác nhận thế này.
Vinh dự to lớn này quả thực là thứ mà bọn họ có nằm mơ cũng không bao giờ có được.
Giám đốc vội vàng đáp lời: “Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi. Phiền cậu chuyển lời tới Vụ trưởng Kỳ giúp tôi, thời gian của Dụ Lê hoàn toàn không thành vấn đề. Mọi việc cứ sắp xếp theo lịch trình của Vụ trưởng là được. Ngoài ra, nếu Vụ trưởng Kỳ đã chốt được thời gian phỏng vấn cụ thể thì xin cậu hãy báo cho chúng tôi một tiếng, phía nhà đài sẽ chuẩn bị công tác đón tiếp thật chu đáo...”
Không đợi Giám đốc kịp nịnh nọt xong, Thư ký đã lên tiếng ngắt lời: “Không cần phiền phức vậy đâu. Vụ trưởng chỉ nhận lời phỏng vấn của cô Dụ với tư cách cá nhân thôi. Còn về những sắp xếp chi tiết, bên tôi sẽ chủ động liên hệ riêng với cô Dụ sau.”
Dứt lời, Thư ký liền cúp máy.
Tuy lời Thư ký nói không nhiều, nhưng từng câu từng chữ đều đủ khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.
Rõ ràng Kỳ Trầm Yến không nể mặt Đài truyền hình Lam Thiên, và tất nhiên cũng chẳng liên quan gì tới Giám đốc cả. Anh chỉ lấy danh nghĩa cá nhân để nể mặt một mình Dụ Lê mà thôi.
Nhà ngoại giao trẻ tuổi tài cao, quyền cao chức trọng này rốt cuộc có quan hệ gì với Dụ Lê?
Ngay sau khi cuộc gọi kết thúc, gương mặt của Giám đốc lập tức thay đổi, chuyển sang một nụ cười rạng rỡ.
Vừa rồi sắc mặt ông còn đen như đít nồi mà giờ đã cười tươi như hoa, những nếp nhăn trên mặt cũng theo đó mà hiện rõ mồn một.
“Tiểu Dụ này, xem chuyện này thật là... Cô đã thương lượng xong với Vụ trưởng Kỳ rồi thì sao không báo cáo sớm cho tôi biết chứ? Làm suýt chút nữa thì xảy ra hiểu lầm lớn rồi đấy, cô thấy có đúng không?”
Dụ Lê hỏi ngược lại: “Vừa rồi chẳng phải tôi đã nói trước mặt tất cả mọi người rồi đó sao? Là Giám đốc không nghe thấy, hay là mọi người ở đây không ai nghe thấy?”
Dĩ nhiên là họ có nghe thấy, nhưng ngoại trừ Hứa Huệ ra thì chẳng một ai tin cô cả. Không những thế, bọn họ còn hùa nhau chế giễu cô một trận ra trò.
Vừa nãy họ cười nhạo hăng say bao nhiêu thì giờ đây cảm giác bị vả mặt lại đau bấy nhiêu.
Những người khác đều xấu hổ đến mức không dám mở miệng nói câu nào.
Giám đốc cười gượng gạo hai tiếng rồi chống chế: “Vừa rồi là hiểu lầm thôi. Tôi vẫn luôn nói năng lực của Tiểu Dụ rất xuất chúng mà. Ngay từ lúc cô mới vào đài, tôi đã biết cô không phải hạng người tầm thường rồi. Lần phỏng vấn chuyên sâu này cô nhất định phải làm cho thật tốt. Có tấm biển vàng là Vụ trưởng Kỳ chống lưng thì chương trình chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám, tầm ảnh hưởng của nó đối với đài chúng ta sẽ vô cùng sâu rộng.
Tôi phải mau chóng báo tin mừng này cho Hội đồng quản trị mới được. Tiểu Dụ cố gắng lên nhé, tháng này tôi sẽ gấp đôi tiền thưởng cho cô. Nếu chương trình thành công rực rỡ thì danh hiệu nhân viên xuất sắc năm nay chắc chắn thuộc về cô rồi.”
Cũng chẳng trách Giám đốc lại đưa ra phần thưởng vật chất ngay lúc này, bởi vì việc có thể mời được Kỳ Trầm Yến lần đầu tiên tham gia phỏng vấn là điều mà ngay cả những lão đại trong ngành cũng không dám khẳng định chắc chắn.
Vậy mà Dụ Lê, một biên tập viên mới vào nghề chưa đầy hai năm, lại có thể làm được điều đó.
Với năng lực này, nếu Đài truyền hình Lam Thiên không đưa ra mức đãi ngộ tốt hơn thì chẳng phải cô sẽ bị các đài khác săn đón và cướp mất trong vòng một nốt nhạc sao?
“Cảm ơn Giám đốc. Tôi có được thành quả như ngày hôm nay cũng là nhờ chị Huệ đã dẫn dắt tận tình. Nếu không có những lời chỉ bảo tâm huyết của chị ấy thì tôi cũng không thể tiến bộ được như vậy.”
Phải công nhận rằng Dụ Lê rất khéo léo trong cách đối nhân xử thế.
Ngay khi đạt được thành tựu, cô vẫn không quên cảm ơn người đã nâng đỡ mình. Quả không uổng công Hứa Huệ đã hết lòng chỉ dạy cô.
“Năng lực của Phó giám đốc Hứa thì tôi vẫn luôn công nhận từ trước đến nay. Cô hãy cố gắng dẫn dắt Tiểu Dụ cho tốt nhé. Nếu chương trình này thành công thì không chừng trong tương lai gần, sau khi tôi nghỉ hưu thì vị trí này sẽ thuộc về cô đấy.”
Lãnh đạo ai cũng thích vẽ ra tương lai tươi đẹp, nhưng việc vẽ bánh công khai như thế này đã cho thấy Giám đốc đang vui đến nhường nào khi mời được Kỳ Trầm Yến.
Trong khi Dụ Lê đang vô cùng đắc ý thì Mã Kiến Đức lại chẳng thể nào cười nổi.
Đặc biệt là khi nghe Giám đốc nhắc đến chiếc ghế của mình, Mã Kiến Đức ghen muốn nổ mắt.
Trong đài này, ai mà không biết Hứa Huệ và Mã Kiến Đức vốn luôn bằng mặt không bằng lòng, âm thầm đấu đá lẫn nhau.
Cả hai đều giữ chức Phó giám đốc, suốt bao nhiêu năm qua họ đã dùng đủ mọi cách để lấn át đối phương với mục đích cuối cùng là kế nhiệm vị trí Giám đốc sau này.
Ban đầu, việc Kỳ Kiến Nguyệt giành được vị trí nữ MC khung giờ vàng được xem như một lợi thế lớn nghiêng về phía Mã Kiến Đức.
Trong khi đó, phía Hứa Huệ lại rơi vào tình cảnh nguy khốn khi Dụ Lê bị mọi người cười nhạo vì đòi mời Kỳ Trầm Yến phỏng vấn.
Chẳng ai ngờ được rằng chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, gió đã đổi chiều nhanh đến vậy.
Buổi họp kết thúc, những kẻ trước đó còn mỉa mai Dụ Lê giờ lại thay đổi sắc mặt, chủ động lại gần làm quen cũng như nịnh bợ cô.
“Dụ Lê ơi, em giỏi quá đi mất. Có thể chia sẻ cho bọn chị biết là em đã làm cách nào liên lạc được với Vụ trưởng Kỳ không?”
“Đến cả Văn phòng Thư ký cũng gọi điện trực tiếp tới thì chắc hẳn em đã gặp mặt Vụ trưởng Kỳ rồi đúng không? Anh ấy ở ngoài đời có đẹp trai hơn trên tivi không em? Có dễ gần không?”
“Dụ Lê à, em đã nói gì với Vụ trưởng Kỳ mà lại khiến một người chưa từng nhận lời phỏng vấn như anh ấy đồng ý đến đài mình vậy?”
Dụ Lê chỉ thốt ra đúng hai chữ: “Chân thành.”
Sau đó, cô mặc kệ đám người đang ngơ ngác không hiểu gì mà cùng Hứa Huệ rời đi.
“Chân thành là sao?”
“Không phải là cô ta đang kiếm cớ để đuổi khéo chúng ta đấy chứ?”
“Chắc chắn là lấy lệ rồi, tôi chẳng tin nổi sự chân thành mà lại có thể mở được cánh cửa nhà Vụ trưởng Kỳ đâu.”
Thực ra, lần này bọn họ đã trách nhầm Dụ Lê rồi.
Cô thực sự đã dùng sự chân thành để lay động trái tim của Kỳ Trầm Yến.
Tất nhiên là vẫn còn một điều kiện tiên quyết nữa, đó là bọn họ không phải vợ của Kỳ Trầm Yến.
Ôi, chuyện này thì đúng là không có cách nào khác rồi.
Kỳ Kiến Nguyệt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Dụ Lê, cô ta đố kỵ đến mức nghiến răng ken két.
Đứa đàn em đứng bên cạnh lên tiếng mỉa mai: “Lại còn chân thành nữa chứ. Chị Kiến Nguyệt xem cô ta kìa, cái đuôi sắp vểnh lên tận trời xanh luôn rồi. Chẳng qua chỉ là mời được Vụ trưởng Kỳ phỏng vấn thôi mà, dù... dù là cũng có chút bản lĩnh thật, nhưng đó là vì chị Kiến Nguyệt không làm mảng phỏng vấn thôi. Chứ nếu dựa vào năng lực và bối cảnh gia tộc của chị thì việc mời được Vụ trưởng Kỳ cũng chỉ là chuyện dăm ba câu nói mà thôi, đúng không?”
Thế nhưng Kỳ Kiến Nguyệt lại chẳng thể nào cười nổi.
Bởi vì mặc dù cô ta cũng mang họ Kỳ, là con gái của Kỳ gia và còn là cháu gái của Kỳ Trầm Yến.
Thế nhưng dẫu có bao nhiêu cái mác hào nhoáng đó đi chăng nữa, thì đừng nói đến chuyện mời Kỳ Trầm Yến, ngay cả cơ hội để cô ta nói với người chú nhỏ này một câu trong suốt cả năm cũng không có.
Dụ Lê, con khốn đó rốt cuộc là dựa vào cái gì chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


