Kỳ Kiến Nguyệt làm sao có thể cam tâm bị Dụ Lê lấn lướt như vậy chứ?
Tất nhiên là không cam lòng rồi!
Cô ta và Dụ Lê vào Đài truyền hình Lam Thiên cùng một đợt, cả hai đều tốt nghiệp trường danh tiếng, từng đạt nhiều giải thưởng dẫn chương trình và luôn nhận học bổng hằng năm khi còn đi học.
Vì vậy, kể từ khi vào đài, Kỳ Kiến Nguyệt luôn bị đặt lên bàn cân so sánh với Dụ Lê.
Nhưng về năng lực chuyên môn, Kỳ Kiến Nguyệt lúc nào cũng bị Dụ Lê áp đảo một bậc.
May mắn là Kỳ gia có quyền có thế, nhờ mượn danh tiếng của Kỳ gia mà Kỳ Kiến Nguyệt thường mang về không ít đầu tư cho đài, nhờ vậy mà thế lực của hai người cũng coi như ngang ngửa nhau.
Thậm chí, vì cô ta biết cách kéo đầu tư nên có thể giúp đài kiếm được nhiều tiền hơn, khiến các lãnh đạo cấp trên có xu hướng ưu ái cô ta hơn hẳn.
Nhưng nếu thực sự để Dụ Lê thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với Kỳ Trầm Yến, chỉ cần chủ đề về lần phỏng vấn đầu tiên của anh được tung ra, nó sẽ ngay lập tức gây bão trên mạng xã hội.
Đến lúc đó, khoảng cách giữa cô ta và Dụ Lê sẽ hoàn toàn bị nới rộng!
Kỳ Kiến Nguyệt quay sang tìm Mã Kiến Đức.
"Anh Đức, nếu thực sự để Dụ Lê phỏng vấn thành công Kỳ Trầm Yến thì với danh tiếng của anh ấy, chắc chắn sẽ là một sự trợ giúp đắc lực cho phía Hứa Huệ. Em thì không sao, nhưng anh sẽ bị Hứa Huệ lấn lướt, lúc đó thực sự sẽ rất nguy hiểm đấy!"
Mã Kiến Đức lộ vẻ mặt khó coi: "Ai mà ngờ được Dụ Lê lại thực sự có thể mời được Kỳ Trầm Yến chứ. Kỳ Trầm Yến có thân phận thế nào? Là người mà ngay cả Chủ tịch của chúng ta đã phải tốn bao công sức tìm mối quan hệ mà vẫn không thể với tới được. Dụ Lê rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì mà có thể gõ cửa nhà Kỳ Trầm Yến vậy chứ. Kiến Nguyệt, nếu em cũng có bản lĩnh như vậy thì anh đã đỡ phải lo nghĩ nhiều rồi!"
Mặc dù Dụ Lê khá xinh đẹp nhưng cũng chưa đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Nếu nói là dùng sắc để trèo lên giường thì Kỳ Kiến Nguyệt cũng không tin.
Kỳ Trầm Yến là hạng người nào chứ? Biết bao nhiêu phụ nữ thi nhau lao vào mà anh còn chẳng thèm ngó ngàng tới, huống chi là một phát thanh viên nhỏ bé không gia thế, không quyền lực như cô?
Nhưng khi nghe Mã Kiến Đức nói thẳng thừng rằng mình không bằng Dụ Lê, Kỳ Kiến Nguyệt cũng không thể nuốt trôi cục tức này.
"Lần này là do em khinh địch, nhưng anh Đức à, chúng ta không thể ngồi chờ chết được, chúng ta vẫn còn một cơ hội nữa."
Mã Kiến Đức hỏi: "Cơ hội gì?"
"Thư ký của Kỳ Trầm Yến chẳng phải đã nói, thời gian anh ấy đến đài phỏng vấn sẽ thông báo sau khi được quyết định sao? Em nghĩ với thân phận của Kỳ Trầm Yến, dù Dụ Lê đã giành được cơ hội phỏng vấn độc quyền nhưng chắc chắn cô ta vẫn chưa có dịp gặp mặt anh ấy đâu, hẳn là phải nhờ quan hệ mới có được cơ hội này thôi."
Kỳ Kiến Nguyệt khẳng định chắc nịch: "Đến ngày đó, cứ làm cho Dụ Lê không đến được, rồi em sẽ là người thay thế. Chẳng phải cuối cùng dự án này sẽ thuộc về chúng ta sao?"
Cách này rất mạo hiểm, Mã Kiến Đức do dự: "Nhỡ Kỳ Trầm Yến đã từng gặp Dụ Lê rồi thì sao? Giờ đột nhiên đổi thành em, nếu làm ngài ấy nổi giận thì không chỉ em mà cả cái đài này cũng phải gánh hậu quả nặng nề đấy!"
"Chuyện này anh cứ yên tâm. Không giấu gì anh, thật ra em và Vụ trưởng Kỳ có quan hệ họ hàng. Tuy không gặp nhau nhiều nhưng cũng đã từng nói chuyện qua lại, anh ấy có biết em. Vì vậy so với một người dưng như Dụ Lê, em nghĩ nếu lúc đó em là người thay thế, Vụ trưởng Kỳ ngược lại sẽ càng vui hơn và cảm thấy đài chúng ta có thành ý hơn."
So với người ngoài như Dụ Lê thì với tư cách là cháu gái, dù là cháu không có quan hệ huyết thống, Kỳ Kiến Nguyệt vẫn rất tự tin.
Nghe vậy, mắt Mã Kiến Đức sáng rực lên, xua tan vẻ phiền muộn lúc nãy.
"Em và Vụ trưởng Kỳ là họ hàng sao? Có mối quan hệ này sao em không nói sớm, vừa rồi trong cuộc họp lẽ ra anh nên trực tiếp nói với Giám đốc luôn. So với một người ngoài như Dụ Lê, tất nhiên là để người thân như em phỏng vấn thì sẽ hiểu rõ tính cách của Vụ trưởng Kỳ hơn rồi."
Kỳ Kiến Nguyệt nói: "Nhưng dù sao chuyên mục này cũng là do Dụ Lê đề xuất trước, nếu anh công khai giành lấy dự án trong cuộc họp, Hứa Huệ nhất định sẽ làm ầm lên cho xem. Hơn nữa nếu họ sinh lòng cảnh giác thì cũng không có lợi cho chúng ta, tốt nhất là chúng ta cứ âm thầm ra tay vào ngày hôm đó, anh thấy thế nào?"
Mã Kiến Đức dĩ nhiên cũng chỉ dám nói miệng như vậy thôi.
Người ta thường nói không nên đắc tội với phụ nữ và tiểu nhân. Hứa Huệ vốn nổi tiếng là "người đàn bà thép" của đài, cái tính khí đó mà chạm vào thì ngay cả lãnh đạo cô ấy cũng chẳng nể mặt.
Mã Kiến Đức đương nhiên không dám công khai cướp dự án từ tay cô ấy.
Ông ta tỏ vẻ thâm trầm nói: "Chuyện này em cứ tự xem xét mà làm, dù sao cũng có anh đứng sau hỗ trợ, nhưng tuyệt đối không được để lộ tin tức ra ngoài."
Kỳ Kiến Nguyệt nhếch môi: "Anh cứ yên tâm, em nhất định sẽ thu xếp chuyện này thật ổn thỏa."
*
Dụ Lê đi theo Hứa Huệ vào văn phòng. Kể từ khi rời khỏi phòng họp, Hứa Huệ cứ cười tươi rói không khép miệng lại được.
"Tiểu Dụ, chị không ngờ em lại thực sự mời được Kỳ Trầm Yến đấy. Em có biết lúc ở trong phòng họp, nhìn bộ mặt của đám người Mã Kiến Đức, chị đã phải nhịn cười khổ sở thế nào không?"
Nói đoạn, Hứa Huệ an ủi vỗ vai cô: "Chị biết mà, chị không hề nhìn lầm người, tiềm năng của em là không có giới hạn! Nhưng chị cũng hơi tò mò, làm sao em mời được Kỳ Trầm Yến vậy? Thật ra trước đây chuyên mục phỏng vấn của đài chúng ta cũng từng muốn mời anh ấy, thậm chí người của Hội đồng quản trị đã đích thân ra mặt, nhờ vả các mối quan hệ nhưng đều bị Văn phòng Thư ký từ chối thẳng thừng. Họ nói Vụ trưởng Kỳ bận rộn công việc, không tiếp nhận bất kỳ hình thức phỏng vấn cá nhân nào. Có thể khiến vị Vụ trưởng Kỳ này đổi ý, bản lĩnh của em không nhỏ đâu nhé!"
Dụ Lê mỉm cười đáp: "Có lẽ đây chính là dùng chân tình đổi lấy chân tình, Vụ trưởng Kỳ đã cảm động trước tấm lòng của em nên mới bằng lòng đồng ý. Dù quá trình có ra sao, chỉ cần kết quả đạt được như chúng ta mong muốn là được rồi phải không chị?"
Hứa Huệ gật đầu liên tục: "Em xem, chị cứ sợ em không mời được Kỳ Trầm Yến nên đã chuẩn bị sẵn cho em mấy phương án dự phòng rồi, giờ thì không cần dùng đến nữa. Nội dung phỏng vấn em đã có khung chưa? Sau khi định xong nội dung thì đưa chị xem qua một chút, dù sao thân phận của Kỳ Trầm Yến cũng không đơn giản, có một số chủ đề nhạy cảm là không được hỏi, em biết chưa?"
Điều này Dụ Lê không hề lo lắng, bởi vì cô định sau khi viết xong nội dung phỏng vấn sẽ đưa thẳng cho Kỳ Trầm Yến xem qua.
Nếu chính anh thấy không có vấn đề gì thì dĩ nhiên cô không cần phải lo lắng về những rắc rối sau này nữa.
Rất nhanh sau đó, chuyện mời được Kỳ Trầm Yến phỏng vấn độc quyền đã đến tai Hội đồng quản trị.
Sau khi tan làm về nhà, Dụ Lê đã kể lại chuyện ban ngày cho Kỳ Hi nghe.
Kỳ Hi cười ngặt nghẽo đến mức không đứng vững.
"Thật là hả giận quá đi! Cái màn vả mặt này đúng là sướng rơn người! Yêu dấu à, lẽ ra cậu nên quay phim lại. Tớ rất muốn thấy bộ mặt thảm hại của đám người Kỳ Kiến Nguyệt, chắc chắn có thể làm thành một rổ memes luôn đấy!"
Cười xong, Kỳ Hi cũng thấy lạ: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Lê Lê à, cậu giỏi thật đấy. Ngay cả tớ cũng chỉ dám nghĩ đến việc dùng bao tải trùm đầu ông chú nhỏ của mình thôi, vậy mà cậu lại có thể mời được người. Cậu làm thế nào vậy?"
Dụ Lê khẽ giật khóe miệng.
So với cô, chẳng phải người nghĩ đến chuyện dùng bao tải trùm đầu Kỳ Trầm Yến, bắt anh đi ghi hình như Kỳ Hi mới là người bản lĩnh thật sự sao?
Dụ Lê khẽ ho một tiếng: "Đó là công lao của anh chồng hờ đấy, đợi đến lúc giới thiệu hai người làm quen với nhau thì cậu sẽ biết thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
