Dụ Lê cảm thấy sau khi về ở cùng Kỳ Trầm Yến, cô như thể đang đào được mỏ vàng vậy.
Mỗi ngày, cô đều có thể phát hiện thêm một ưu điểm mới của anh.
Kỳ Trầm Yến tùy ý đáp một tiếng: "Tôi từng có thời gian đi du học ở nước ngoài. Vì không ăn quen đồ Tây nên tôi đành phải tự mình vào bếp thôi."
Dụ Lê cũng tỏ ra vô cùng đồng tình: "Tôi cũng không ăn quen mấy món bày vẽ đẹp mắt đó. Thỉnh thoảng ăn một hai lần thì được, chứ ngày nào cũng ăn bánh mì với hamburger thì không chịu nổi. Mấy món đó hàm lượng calo cao ngất ngưởng, vừa ngấy lại vừa dễ gây béo phì.
Chúng ta tư tưởng lớn gặp nhau rồi. Tay nghề của tôi cũng khá lắm đấy, nhất là các món Hồ Nam. Đồ tôi nấu vừa kích thích vị giác lại vừa trôi cơm, bạn thân của tôi lần nào cũng phải đánh sạch hai bát lớn. Lần tới có cơ hội, tôi sẽ trổ tài cho anh nếm thử nhé."
Nói xong Dụ Lê mới chợt nhớ ra Kỳ Trầm Yến không ăn được cay. Tô miến chua cay tối qua suýt chút nữa đã làm tiêu tan hết danh tiếng lẫy lừng cả đời của anh.
Thế nhưng người đàn ông kia chỉ khẽ cười một tiếng rồi ôn tồn đáp một câu: "Được."
Sau khi dùng xong bữa sáng, anh đặt bản thảo phát biểu xuống, rồi đưa một tập danh sách đến trước mặt Dụ Lê.
Dụ Lê đang ăn đến phồng cả hai má, cô tò mò cúi đầu nhìn: "Đây là gì vậy?"
"Hồ sơ của người giúp việc. Tôi đã bảo thư ký chọn ra mười lăm người có kinh nghiệm phong phú trong việc chăm sóc bà bầu. Em chọn lấy một người mình thấy ưng ý đi, sau này tiện chăm lo cho sinh hoạt hàng ngày."
Thật ra ngay từ hôm qua khi mới đến đây, Dụ Lê đã nhận ra rồi. Tuy căn biệt thự này rất lớn nhưng lại trống trải vô cùng, đến một người giúp việc cũng không thấy bóng dáng.
Dụ Lê đang định nói không cần thì Kỳ Trầm Yến đã giải thích thêm một câu: "Bình thường tôi thường xuyên đi công tác nên không thuê bảo mẫu, chỉ thuê người đến quét dọn vệ sinh định kỳ thôi. Nhưng bây giờ em lại ở nhà một mình, mà những tháng sau bụng lớn dần sẽ có nhiều điều bất tiện.
Hơn nữa, những người này đều có kinh nghiệm chăm sóc sản phụ dày dặn. Cơm nước họ nấu cũng sẽ phù hợp với phụ nữ mang thai hơn. Tôi nghĩ vẫn nên chọn một người như vậy thì tôi mới có thể yên tâm được."
Kỳ Trầm Yến đã nói đến mức đó, Dụ Lê cũng không từ chối thêm làm gì nữa.
Hơn nữa, tiền là do Kỳ Trầm Yến chi trả, cô chỉ việc nằm hưởng thụ thì có gì không tốt chứ?
"Tôi phải đi công tác hai ngày, chọn xong thì cứ nhắn tin cho tôi. Có rắc rối gì thì cứ trực tiếp nói với tôi. Những lời tôi nói ngày hôm qua sẽ luôn có hiệu lực."
Thư ký đã chờ sẵn ở bên ngoài, xe chuyên dụng cũng đã đến đón Kỳ Trầm Yến.
Chẳng trách anh lại nói mình thường xuyên đi công tác. Vừa mới kết thúc chuyến thăm nước ngoài gần một tuần và trở về vào ngày hôm qua, vất vả lắm mới dành ra được một ngày nghỉ ngơi, vậy mà hôm nay đã phải tiếp tục lên đường.
Tất nhiên, lịch trình của Kỳ Trầm Yến đều là bí mật cấp quốc gia. Ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh cũng không thể tiết lộ được.
Dụ Lê hiểu rõ điều này nên cô cũng không hỏi han gì thêm mà chỉ ra dấu tay OK.
*
Trong cuộc họp định kỳ, sau khi nêu ra vài yêu cầu cần chú ý hàng ngày, Giám đốc liền gọi tên Dụ Lê.
"Dụ Lê, việc đàm phán bên phía cô thế nào rồi? Vụ trưởng Kỳ có đồng ý tham gia không?"
Không đợi Dụ Lê lên tiếng, một đồng nghiệp đã cười nhạo: "Cả tuần nay Dụ Lê đều ở đài, chẳng thấy cô ấy đi chạy vạy quan hệ gì cả. E là đến tận bây giờ, cô ấy còn chưa sờ được vào cửa nhà Vụ trưởng Kỳ ấy chứ?"
Kỳ Kiến Nguyệt cũng đúng lúc lên tiếng: "Theo tôi được biết, tuần này Vụ trưởng Kỳ đang đi công tác ở nước ngoài. Cho dù Dụ Lê có muốn gặp anh ấy thì cũng không tìm đâu ra cơ hội đâu nhỉ?"
Tổng giám nghe vậy liền sa sầm mặt mày: "Dụ Lê, hôm nay đã là thời hạn cuối cùng mà hội đồng quản trị đưa ra rồi. Nếu cô không có cách nào mời được Vụ trưởng Kỳ thì trừ khi phương án dự phòng của cô có tầm ảnh hưởng tương đương, nếu không dự án này của cô sẽ bị hủy bỏ. Đồng thời, đài cũng sẽ xem xét lại năng lực chuyên môn của cô. Tôi nói trước để cô chuẩn bị tâm lý, lúc đó đừng trách đài truyền hình vô tình."
Một đồng nghiệp khác cũng hùa theo: "Dụ Lê, không phải cô cố ý muốn gây sự chú ý với đài để phô trương năng lực của mình, kết quả lại không ngờ tới việc bản thân không thể thu xếp ổn thỏa đấy chứ?"
Hứa Huệ dùng đầu bút gõ gõ xuống mặt bàn: "Hôm nay mới là hạn cuối, cho dù có muốn xem xét lại thì cũng phải đợi đến ngày mai. Vả lại năng lực chuyên môn của Dụ Lê mọi người đều đã thấy rõ. Tôi tin rằng cho dù không mời được Vụ trưởng Kỳ, cô ấy vẫn có phương án dự phòng thích hợp để buổi chuyên mục được diễn ra."
Vị Phó giám đốc khác, Mã Kiến Đức, lại cười nói: "Ai mà không biết Dụ Lê là cấp dưới đắc lực nhất của Hứa Huệ cô chứ. Tuy rằng trước đây năng lực của cô ta khá tốt, nhưng có lẽ do mọi chuyện quá suôn sẻ nên mới khiến con người ta sinh ra kiêu ngạo. Cô ta không tự lượng sức mình mà đi lừa dối chúng ta thì cũng chẳng sao. Nhưng nếu vì chuyện này mà khiến hội đồng quản trị không hài lòng, thì đây không phải là chuyện có thể bỏ qua chỉ bằng một hai phương án dự phòng đâu. Không khéo chuyện này còn làm ảnh hưởng đến cả cô đấy Hứa Huệ ạ. Tôi nghĩ người thông minh vào lúc này nên biết cách tự bảo vệ mình thì hơn."
Hứa Huệ lạnh lùng đáp trả: "Chuyện của tôi không cần mấy hạng người mèo khóc hộ chuột như ông phải bận tâm."
Ngay tức khắc, bầu không khí trong phòng họp nồng nặc mùi thuốc súng.
Đúng lúc này, Dụ Lê mới lên tiếng: "Thưa Giám đốc, tôi không chuẩn bị phương án dự phòng nào cả. Kỳ Trầm Yến chính là lựa chọn đầu tiên và cũng là lựa chọn duy nhất của tôi. Tôi đã liên lạc được với anh ấy, và anh ấy đã đồng ý tham gia buổi phỏng vấn. Chỉ là thời gian cụ thể còn phải sắp xếp dựa theo lịch trình của anh ấy nữa."
Lời vừa thốt ra, cả phòng họp bỗng chốc im phăng phắc trong vài giây.
Mã Kiến Đức là người đầu tiên bật cười thành tiếng: "Cô đã thuyết phục được Kỳ Trầm Yến? Nếu cô thực sự làm được, tại sao không báo cáo ngay mà lại đợi đến tận bây giờ mới nói? Hơn nữa, nếu Kỳ Trầm Yến thực sự đồng ý tham gia chuyên mục phỏng vấn, tại sao phía đài chúng ta lại không nhận được một chút tin tức nào? Dụ Lê, tuy cô là thế hệ trẻ của đài, làm việc khó tránh khỏi những lúc sai sót. Nhưng nếu lời nói dối này quá lố bịch, hậu quả để lại sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy."
Giọng điệu của Mã Kiến Đức vô cùng chắc nịch, ông ta chắc chắn rằng Dụ Lê đang cố gồng mình lên để làm màu.
Thật là nực cười. Đừng nói là một biên tập viên nhỏ bé như Dụ Lê, ngay cả cấp cao trong đài như ông ta cũng chẳng có lấy một cơ hội tiếp xúc với Kỳ Trầm Yến.
Chỉ có cấp bậc như Chủ tịch hội đồng quản trị mới có khả năng khiến Kỳ Trầm Yến nể mặt đôi chút. Nhưng cùng lắm cũng chỉ là có cơ hội nói chuyện vài câu, còn việc mời anh tham gia chuyên mục phỏng vấn thì khả năng gần như bằng không.
Đến cả Đài truyền hình trung ương còn chưa có được vinh dự này, huống chi là một doanh nghiệp tư nhân như bọn họ?
Dụ Lê vẫn thản nhiên đáp: "Đợi sau khi chốt được thời gian phỏng vấn cụ thể với phía Kỳ Trầm Yến, tôi sẽ viết một bản kế hoạch chi tiết để báo cáo lên hội đồng quản trị."
Kỳ Kiến Nguyệt mỉa mai: "Dụ Lê, cô bị áp lực quá mà mất trí, bắt đầu sinh ra ảo giác luôn rồi à?"
Những người khác nghe vậy cũng bắt đầu cười rộ lên.
Ngay lúc này, một trợ lý hớt hải chạy vào, trên tay vẫn còn đang cầm điện thoại.
Cậu ấy thở hổn hển nhưng vẻ mặt vô cùng phấn khích, giọng nói đủ lớn để tất cả mọi người trong phòng họp đều nghe thấy rõ ràng.
"Giám đốc, Thư ký trưởng của Bộ Ngoại giao vừa gọi điện đến! Bên đấy nói muốn bàn bạc về việc Vụ trưởng Kỳ tham gia buổi phỏng vấn của đài chúng ta!"
Tiếng cười nhạo đột ngột im bặt. Trên mặt mọi người đều hiện rõ vẻ kinh ngạc đến mức không thể tin nổi.
Duy chỉ có mình Dụ Lê là vẫn điềm nhiên như không.
Chỉ là khi nghe thấy thư ký của Kỳ Trầm Yến gọi điện đến, cô không kìm được mà khẽ mỉm cười.
Không ngờ Kỳ Trầm Yến lại suy nghĩ chu toàn đến vậy, còn bảo thư ký đích thân gọi điện tới.
Giờ cô không cần phải tốn thêm lời giải thích nào nữa, tất cả mọi người đều đã biết cô không hề nói khoác, càng không phải bị mất trí. Cô thực sự đã mời được Kỳ Trầm Yến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


