Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong bếp, Giang Tình xuyên qua cửa sổ nhìn thấy bóng lưng hai chị em, ánh mắt hiện lên một tia mỉa mai lạnh lùng.
“Này, Tiểu Tình.”
Chu Tiểu Thanh vừa đánh răng vừa lạch bạch tiến tới, miệng ngậm đầy bọt kem, cố nói chuyện mà phun cả vào… nồi cơm điện.
“Trương Gia Minh không phải là thanh mai trúc mã của chị Mạt Ly à? Nghe nói anh ấy sắp nhập ngũ , giờ còn gọi điện cho chị ấy, chẳng lẽ là muốn... cưới thật?”
Giang Tình nhíu mày, đẩy cậu ta ra:
“Cậu phun kem đánh răng vào nồi cơm điện của tôi rồi.”
“Ồ, vậy để tôi nói xong rồi rửa.”
Sau khi súc miệng, Chu Tiểu Thanh chạy vội trở lại, ngồi thụp xuống bắt dế, tiện mồm tiếp tục tám chuyện:
“Cô ta đâu có thích anh họ tôi , anh tôi là nhân viên chính thức nhà máy thép đấy, nếu nhà anh ấy không nghèo, Giang Mạt Ly đã chẳng giành được suất vào làm.”
“Cô ta nổi tiếng lười biếng lại tham ăn, nói thật, ngoài Trương Gia Minh ra, chẳng ai thèm cưới.”
“Xuất thân từ nông thôn thì sao chứ , chú Giang cũng là người từ quê lên, bây giờ đã là kỹ thuật viên cao cấp. Anh hùng có thể xuất thân từ mọi tầng lớp, chỉ cần có năng lực, sớm muộn cũng sẽ được nhìn thấy.” – Giang Tình điềm đạm nói.
“Nói thì hay thật. Nhưng nếu có thể gả cho người thành phố, ai lại tình nguyện lấy người nhà quê? Cô chịu nổi không?”
Chu Tiểu Thanh lơ đễnh buông lời, không hề biết mình vừa đâm trúng điểm yếu của Giang Tình.
Bởi vì người mà Giang Tình sắp cưới chính là Trương Gia Minh, người nông thôn chính hiệu.
Còn cái người mà Chu Tiểu Thanh chê bai không tiếc lời lại là thanh mai trúc mã của Giang Mạt Ly.
Nhưng Giang Tình không hề giận bởi vì cô biết, Trương Gia Minh sắp sửa được cất nhắc , cho nên tương lai anh ta chắc chắn sẽ không tầm thường.
Đến khi đó, người phải ghen tỵ nghiến răng sẽ chính là Chu Tiểu Thanh.
…
Không bao lâu sau, Giang Mạt Ly từ phòng trực trở về sau cuộc gọi.
Giang Tình cũng bưng bát cháo vừa nấu xong, quay về phòng phía tây.
Vừa bước vào cửa, đã nghe thấy Giang Đại Hải đang chất vấn:
“Gia Minh nói gì với con? Có nhắc đến chuyện kết hôn không?”
Giang Mạt Ly khoanh chân ngồi đó, mặt thảnh thơi, chẳng hề nhúng tay vào việc dọn bữa sáng cho ai.
Không phải cô lười — mà đó vốn là tính cách mặc định của nguyên chủ. Một đứa chuyên nằm không, muốn gì cũng có người phục vụ.
“Anh ta hẹn con mười giờ ra Công viên Nhân dân gặp mặt.”
Giang Đại Hải mừng quýnh:
“Gia Minh về rồi à , vậy thì tốt quá! Quả đúng là đang buồn ngủ thì có gối tới tay! Lúc này mà cậu ấy quay về, nhất định là ông trời phái tới cứu con đấy. Mạt Ly, lần này nhất định phải nắm bắt cơ hội! Nghe rõ chưa hả?”
Bố à, bố mừng hơi sớm rồi.
Người mà Trương Gia Minh muốn cưới không phải con đâu, mà là Giang Tình , nữ chính được hệ thống buff tận răng kia kìa.
Tưởng Bằng chen vào góp lời:
“Bố ơi, bố có cần chuẩn bị của hồi môn cho chị con không?”
“Dĩ nhiên là phải chuẩn bị rồi, mà còn phải làm thật hoành tráng!” – Giang Đại Hải cười đến không khép miệng được.
Thấy không khí đang tốt, Lý Hồng Anh cũng tranh thủ lên tiếng:
“Tiểu Tình, con cũng tranh thủ dẫn bạn trai về nhà cho chú Giang xem mặt đi.”
“Không cần đâu chú Giang , bọn con đã nói trước rồi, không sính lễ, không của hồi môn , sau này sống tốt hay xấu, đều do tụi con tự chịu trách nhiệm.”
Câu này nghe như khách sáo, nhưng thật ra là Giang Tình đang giữ đường lui cho mình.
Bởi vì cô biết, một khi Giang Đại Hải phát hiện ra cô cướp mất người mà Giang Mạt Ly đáng lẽ được cưới, đừng nói sính lễ, chưa bị đánh một trận đã là may lắm rồi.
…
Sau bữa sáng, Giang Đại Hải không vội ra ngoài đi làm, mà lục tung tủ quần áo, tìm đủ thứ váy vóc cũ để cho Giang Mạt Ly mặc ra mắt Trương Gia Minh.
Con gái mình thì vừa lười, vừa tham ăn, đầu óc lại chẳng khôn ngoan , điểm duy nhất khiến người khác ngó đến… chính là gương mặt xinh đẹp này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








