Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cái này, cái này được đấy!”
Sau một hồi lục lọi vất vả, cuối cùng ông Giang cũng tìm được một chiếc váy xếp ly mà theo con mắt và gu thẩm mỹ của ông, nhất định sẽ khiến cánh đàn ông vừa ý.
Chiếc váy được may bằng vải thô kẻ caro màu xanh lá nhạt, cổ tròn trắng, tay áo ngắn phồng kiểu đèn lồng ở hai bên, cổ áo, tay áo và gấu váy đều viền ren trắng tinh. Phần eo có thêm dây lưng da màu trắng, vừa phóng khoáng lại mang nét dịu dàng.
Giang Mạt Ly thì chẳng mấy quan tâm, trong mắt cô, đây chẳng qua cũng chỉ là một thủ tục mà thôi.
Thay váy xong, ông Giang lại lấy ra kỷ vật của người vợ quá cố – bà Nguyễn Nhu, cũng là mẹ ruột của Giang Mạt Ly.
Một đôi hoa tai ngọc trai và một chuỗi vòng cổ ngọc trai.
Khi còn nhỏ, nguyên chủ từng lén đeo thử hai món trang sức này, kết quả bị ông Giang đánh cho một trận nhớ đời, từ đó chẳng còn dám động vào nữa.
Vậy mà hôm nay, chính ông lại tự tay mang ra, đưa cho Giang Mạt Ly đeo.
Có thể thấy, ông đặt không ít kỳ vọng và quyết tâm vào chuyện gả con gái đi lần này.
Sau khi ông Giang ra ngoài làm việc, Giang Mạt Ly cũng thay giày, chuẩn bị rời nhà.
“Chị à, lâu lắm rồi em chưa gặp anh rể, cho em đi cùng với.”
Giang Mạt Ly không buồn sửa lại cách xưng hô của Giang Bằng.
Dù sao thì Trương Gia Minh đã cưới Giang Thanh, trên danh nghĩa vẫn là anh rể của cô và Giang Bằng.
Giang Mạt Ly dắt Giang Bằng cùng ra cửa.
“Mạt Ly trông thật xinh, nhìn từ phía sau, giống y hệt mẹ con bé hồi trẻ.”
Chẳng trách ông Giang lại xem cô như báu vật mà nâng niu.
Lý Hồng Anh đứng bên, thở dài trong lòng.
Giang Thanh cũng dõi mắt theo bóng lưng của Giang Mạt Ly, trong lòng cười khẩy. Ông Giang tưởng mình khôn, rốt cuộc lại khôn quá hóa dại.
Trong một gia đình lao động như họ, sắc đẹp không thể dùng để đổi bát cơm.
Chỉ riêng bộ váy trên người Giang Mạt Ly đã ngốn hết một tháng lương của ông Giang, cộng thêm trang sức, giày da… Tổng lại còn tốn hơn cả nửa năm tiền trợ cấp của Trương Gia Minh.
Một cô gái có kiểu tính tình như vậy, ai mà dám cưới?
…
Vừa bước ra khỏi nhà, Giang Mạt Ly đã lập tức thu hút sự chú ý của cả xóm.
Trái ngược hoàn toàn với danh tiếng tai tiếng mà cô mang, là một khuôn mặt xinh đẹp đến ngỡ ngàng.
Trong cả khu tập thể của nhà máy cơ khí, không tìm ra cô gái nào có nhan sắc vượt trội hơn Giang Mạt Ly.
Chiếc váy màu xanh nhạt càng tôn làn da trắng hồng và trong suốt của cô. Thiết kế bó eo làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn đến mức chỉ cần một bàn tay cũng ôm trọn. Hai bím tóc đen óng buông thả nhẹ nhàng hai bên vai, đuôi tóc được buộc nơ bướm lớn màu hồng bằng ruy băng mềm mại.
Đôi mắt hạnh long lanh, đôi má ửng hồng như quả đào, gương mặt tươi sáng đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Giang Mạt Ly cũng chẳng hề tỏ ra ngại ngùng, vẫn thản nhiên chào hỏi từng người một.
“Chị Chu à, dạo này cơm nhà chị nấu ngon ghê. Nhìn eo em nè, nhỏ hẳn đi luôn!”
Chu Nhị Kiệt lườm cô một cái, trợn mắt rồi hậm hực kéo áo bỏ đi.
【Giá trị khinh thường +1, nhận được 10.000 tệ】
“Chú Lưu ơi, chú quên cài cúc quần rồi kìa, ha ha ha!”
Chú Lưu cúi đầu nhìn, mặt đỏ phừng rồi vội xoay người lại, kéo khóa quần thật nhanh.
【Giá trị khinh thường +1, nhận được 10.000 tệ】
“Này, cô Trương, đây là cháu trai cô mới đầy tháng đúng không? Chậc, vừa đen vừa gầy, trông y như con khỉ nhỏ ấy.”
Vương Liên Hoa nhìn theo bóng lưng Giang Mạc Ly, tức tối nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






