Trong lúc đó, Giang Đại Hải vẫn đang lải nhải chuyện hôn sự:
“Ngày mai tôi xin nghỉ ở nhà máy, về quê bàn chuyện với chú Trương. Để chú ấy gọi điện cho Gia Minh, đưa giấy đăng ký kết hôn đến văn phòng Đoàn Thanh niên. Lo xong thủ tục là cưới.”
Đã thế, cô cũng chẳng có hứng thú gì mà tranh giành với nữ chính vì một nam chính.
…
Ban đêm ở Thành Đô, một chiếc xe Jeep quân dụng dừng lặng lẽ bên lề phố.
Trương Gia Minh đứng trước cửa sau, giọng nhỏ nhẹ khẩn cầu người đàn ông đang ngồi trong xe:
“Thủ trưởng, xin hãy giúp tôi , chỉ cần anh giúp tôi hủy bỏ cuộc hôn nhân từ nhỏ đó, tôi nguyện nhận anh làm cha mẹ thứ hai, cả đời làm trâu làm ngựa báo đáp!”
Người đàn ông trong xe khuôn mặt khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc như chim ưng. Ông trầm giọng đáp:
“Không muốn kết hôn, sao không tự nói thẳng với cô ấy?”
Hủy hôn thì không khó , dù sao Giang Mạt Ly cũng vốn chẳng thèm nhìn một tên trai quê rặt như anh ta.
Khó là ở chỗ là Trương Gia Minh muốn cưới Giang Tình sau khi hủy hôn.
Giá mà đợi thêm một hai năm nữa, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng giờ đây, Giang Tình không chờ được nữa, đòi cưới gấp.
Chuyện này… dù nhìn từ góc nào cũng không chính đáng. Với tính cách chua ngoa của Giang Mạt Ly, ai biết cô sẽ làm ầm ĩ tới mức nào , chưa kể, Giang Đại Hải có khi cũng sẽ nổi trận lôi đình.
Vì vậy, Trương Gia Minh mới tìm đến Lục Thành, hy vọng anh lấy uy danh và khí thế lãnh đạo để áp chế Giang Mạt Ly, khiến cô không dám phản kháng, thuận tiện sang nhà họ Giang cầu hôn thay anh.
Chỉ cần có Lục Thành ra mặt, Giang Đại Hải chắc chắn sẽ không dám gây khó dễ.
Nói trắng ra, nhà họ Trương chỉ đang mượn danh Lục Thành để tạo thế, lấy uy danh người khác làm lá chắn cho mình.
Nhưng có lẽ… Lục Thành chưa hẳn không nhìn ra mưu tính của Trương Gia Minh.
Trương Gia Minh là lính dưới quyền của anh , anh ta lanh lợi, chịu khó, có tư chất, nên anh cũng có ý định bồi dưỡng. Có điều, chuyện hôn ước từ nhỏ, trong mắt anh chỉ là hủ tục lạc hậu.
Nếu đã không yêu, thì đừng cưới. Còn nếu muốn cưới, ít ra cũng phải là người mình thích.
Cuối cùng, anh đồng ý đi cùng Trương Gia Minh một chuyến.
…
Đêm ấy, y như dự đoán, Giang Mạt Ly mất ngủ.
Cô đã quen nằm đệm cao su êm ái, giờ phải nằm lên cái chiếu cói dày cộm, bốc mùi ẩm mốc, đúng là tra tấn thể xác và tinh thần.
Đã vậy guyên chủ thì khỏi kinh niên , lười đến mức cái chiếu chắc cả năm không giặt, dính nhớp nháp, vừa chua vừa mốc, ngửi thôi cũng muốn té xỉu.
Không ngủ được, cô bèn nói chuyện với hệ thống.
“Tôi xài được 80.000 tệ trong tài khoản không?”
『Không được. Phần thưởng bị đóng băng, chỉ được rút khi hoàn thành nhiệm vụ.』
“Thế đừng gửi báo cáo mỗi ngày nữa. Nhìn thấy tiền mà không tiêu được, ngứa tay bực mình lắm.”
『Ký chủ à, dù không tiêu được, nhưng nhìn tiền nhảy số mỗi ngày cũng vui mà, đúng không?』
“…Một chút. Nhưng chẳng đủ để ngủ ngon.”
Tán gẫu đến tận nửa đêm, Giang Mạt Ly mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Tưởng rằng sáng có thể ngủ bù, nào ngờ vừa tảng sáng đã bị dựng dậy.
“Chị ơi , chị ơi !”
“Giang Bằng, tốt nhất là có chuyện chính đáng, không thì chị chém chết em!”
Giang Mạt Ly mở mắt, quạu hết sức, ánh mắt như muốn giết người.
Giang Bằng không sợ, còn tỉnh bơ:
“Chị trừng gì mà trừng? Là Trương Gia Minh gọi điện tìm chị đấy!”
Giang Mạt Ly đi dép lê, lắc lư đôi chân gầy trắng như bạch tuộc luộc, ngáp một cái dài như đời người, rồi uể oải bước về phía phòng trực của khu nhà.
Giang Bằng vừa đi theo vừa líu lo như chim chích, miệng lảm nhảm chuyện Trương Gia Minh đến tìm cô vì chuyện gì gì đó...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
Ngáp 1 cái dài như đời người!😂câu này lột tả tính cách đắt thật!😂😂😂