Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái loại lười nhác, háu ăn như cháu ấy mà có người chịu cưới đã là phúc bảy đời, còn bày đặt ra giá với điều kiện! Cứ chờ đó, tới lúc bị đưa về nông thôn, chịu khổ một trận rồi mới ngoan ngoãn lại cho xem!
Vương Liên Hoa giận tím mặt, xách luôn đĩa dưa quay lưng bỏ đi.
“Ơ kìa, thím Vương! Cháu còn chưa ăn xong mà!” – Giang Mạt Ly vẫn vô liêm sỉ hét với theo.
Tiếng đóng cửa đánh rầm một cái vang lên đáp trả.
Giang Đại Hải ngồi bên cau mày nhìn con gái mình, sắc mặt khó đoán, không biết là nên tức giận… hay nên bó tay.
Thật ra, ông cũng chẳng ưa gì cái anh cháu trai bên nhà Vương kia. Con gái ông dù sao cũng lười, lại sống kiểu mơ mộng viển vông, nếu lấy phải một người nghèo kiết xác, thì sau này biết sống sao cho nổi?
Dù thế nào, cũng phải tìm cho nó một tấm chồng có nhà cửa, có cơm ăn, ít ra để con gái ông không đến mức chết đói giữa đời.
Suy đi tính lại, Giang Đại Hải nhớ ra… cái mối hôn sự ông từng sắp xếp từ trước.
Giang Đại Hải và Trương Thiết Sinh vốn là người cùng làng. Nhà hai bên ở sát nhau, từ nhỏ đã thân thiết như huynh đệ, vì vậy khi còn bé đã định hôn ước cho con cái.
Một phần vì con gái ông ngạo mạn, không bao giờ chịu thừa nhận mối hôn sự cũ kỹ ở quê. Phần khác, ông cũng không nỡ gả con gái về vùng quê nghèo khổ, sợ nó phải chịu cảnh lam lũ, không ngóc đầu lên nổi.
“Tôi nghe chú Trương nói, thằng Gia Minh bây giờ đã vào bộ đội rồi. Là lính tình nguyện đó, mỗi tháng có trợ cấp, sau này giải ngũ còn được phân công công việc ổn định. Cưới nó cũng coi như có chỗ dựa chắc chắn rồi, đừng kén cá chọn canh nữa.”
Giang Đại Hải ra sức khuyên răn con gái:
“Không lấy chồng thì phải về quê thôi. Con biết ở nông thôn khổ thế nào không? Sáng sớm đã phải dậy nhóm bếp nấu cơm, chăn lợn, trồng rau, gánh nước, bón phân, làm đủ thứ việc nặng nhọc , so với cuộc sống hiện tại, khổ gấp mười lần , vậy con có chịu nổi sao?”
Có thể nói, Giang Đại Hải không phải người cha kế tốt, nhưng tuyệt đối là một người cha ruột có trách nhiệm.
Ba mẹ Giang Mạt Ly ly hôn từ khi cô còn nhỏ, cô lớn lên bên mẹ và bà ngoại. Thiếu thốn tình cảm cha ruột từ nhỏ, cho nên lúc này, đối mặt với lời lẽ chân thành của Giang Đại Hải, cô khó tránh khỏi chút cảm động.
Nhưng cô vẫn không quên hỏi hệ thống:
“Hệ thống, trong sách thì nguyên chủ bị tàu hỏa đâm chết. Còn Giang Đại Hải thì sao? Ông ta có kết cục gì?”
Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng lật sách sột soạt, một giọng điện tử vô cảm vang lên:
“Theo cốt truyện trong sách, sau khi nguyên chủ bị tàu hỏa đâm chết, Giang Đại Hải vì quá đau lòng nên đuổi Lý Hồng Anh và Giang Tình ra khỏi nhà. Sau đó ông trở thành một kẻ nghiện rượu, thường xuyên say xỉn, rồi trong một lần tai nạn sản xuất, bị gãy tay và bị đuổi khỏi nhà máy. Cuối cùng, ông sống bằng nghề nhặt rác, nửa năm sau chết một mình trong căn phòng thuê tồi tàn.”
Giang Mạt Ly liếc sang Giang Bằng đang ngồi lật truyện tranh, vừa ngoáy mũi vừa cười ngu ngơ, chép miệng hỏi tiếp:
“Còn nó thì sao?”
Lại một tiếng sột soạt vang lên.
“Sau khi Giang Đại Hải qua đời, Giang Bằng tức tốc về nhà lo tang. Cho rằng chính Trương Gia Minh khiến gia đình mình tan nát, anh ta xông đến nhà họ Trương gây chuyện, vô tình đẩy ngã bà cố của Trương Gia Minh khiến bà tử vong. Cuối cùng, Giang Bằng bị tuyên án mười lăm năm tù giam.”
Giang Mạt Ly: Ừ, rất hợp lý.
Một nhà này… đúng là đoàn kết làm bia đỡ đạn.
“Tôi không nhất thiết phải bám theo cốt truyện, đúng không?”
Cô đâu có rảnh mà chạy ra chắn đầu tàu vì giận quá mất khôn?
“Ký chủ chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ – trong vòng một năm phải đạt thành tích bị 10.000 người ghét bỏ. Còn lại… muốn làm gì thì làm.”
Giang Mạt Ly thở phào nhẹ nhõm.
Cô đâu có ngu mà cứ cắm đầu vào con đường chết y như nguyên tác?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)