Người đàn ông đó còn đang xắn ống quần, bắp chân còn dính đầy bùn đất. Nghe thấy tiếng cô, hắn ta quay người lại, lau mồ hôi nhễ nhại trên đầu rồi nói: “Hạ Lão Tứ ngã xuống khe núi, không biết ngã xuống đó đã bao lâu rồi, cũng không ai phát hiện ra cả, là tự hắn bò từ dưới đó lên, được người của đại đội bên cạnh phát hiện rồi khiêng về đại đội mình đấy."
"Bọn tôi gọi mãi mà không thấy ai thưa, thấy cổng sân không khóa nên khiêng thẳng vào trong nhà luôn rồi."
Nghe thấy tên Hạ Lão Tứ, tim Tô Nhiên đập thình thịch, lại nghe hắn ngã xuống khe núi rồi được khiêng về, cô thầm nghĩ chắc chắn là bị thương không nhẹ rồi.
Lúc này, một ý nghĩ chợt lóe qua trong đầu cô. Hay là nhân lúc Hạ Lão Tứ bị thương thế này, mình vùng lên làm chủ gia đình luôn nhỉ?
Tô Nhiên đặt đòn gánh xuống, ngập ngừng bước vào phòng.
Trong phòng, hai người đàn ông vừa mới đặt người xuống giường, đứng che khuất luôn nửa thân trên của Hạ Lão Tứ. Thứ đầu tiên Tô Nhiên nhìn thấy là một đôi bàn chân khá lớn. Trên chân chỉ còn một chiếc giày rơm, chiếc còn lại chẳng biết đã rơi mất ở đâu.
Hạ Miêu thì đang ngồi trên giường, khẽ vỗ vỗ vào ngực em trai. Con bé cũng chẳng thèm liếc nhìn người cha đang hôn mê, thái độ vô cùng lạnh nhạt.
Hạ Lão Tứ ba ngày hai bữa lại không về nhà, hơn nữa tính tình còn nóng nảy khó ưa, hai cha con lấy đâu ra tình cảm.
Người đứng phía trước quay người lại, đều là người trong đại đội, bọn họ nhìn Tô Nhiên rồi nói: "Đã đưa qua sở vệ sinh rồi, bác sĩ bảo ngoài vết thương trên trán ra thì toàn là vết thương ngoài da thôi. Vết thương trên đầu phải cố gắng mười lăm ngày đừng để đụng nước."
Tô Nhiên hỏi: "Bác sĩ có nói bao giờ hắn tỉnh lại không ạ?"
Người đàn ông đáp: "Ngất xỉu do bị đập đầu nên chắc là sẽ sớm tỉnh lại thôi..." Dừng một chút, anh ta nói sang chuyện khác: "Còn nợ sở vệ sinh ba mao tiền đấy, chờ Hạ Lão Tứ tỉnh lại, cô nhớ bảo hắn đi trả.”
Mọi người đều chẳng ưa gì Hạ Lão Tứ, khiêng hắn về đến nhà cũng coi như là tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Tô Nhiên vội vàng cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn các anh đã đưa nhà tôi về, đợi... nhà tôi tỉnh lại, tôi sẽ cùng hắn sang nhà cảm ơn các anh."
Hai người kia vội vàng xua tay: "Không cần không cần!" Nói xong, họ như chạy trốn mà lao ra khỏi phòng.
Tô Nhiên ngơ ngác một lúc nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu ra. Với cái tính càng quấy lại vô lý kia của Hạ Lão Tứ, có khi có ơn lại bị hắn trả bằng oán ấy chứ, ai mà dám dây dưa nhiều với hắn?
Sau khi bọn họ đi rồi, Tô Nhiên cũng ngước mắt nhìn về phía người trên giường.
Khi nhìn thấy bộ dáng của Hạ Lão Tứ, Tô Nhiên sửng sốt.
Áo quần trên người Hạ Lão Tứ bị rạch rách nát bươm, ngay cả trên mặt cũng có vài vết xước, nhưng vẫn có thể thấy được hắn có vẻ ngoài rất không tồi.
Mắt sâu mũi cao, môi cũng tương đối mỏng, dù đang nằm nhưng vóc người hẳn là cũng khá cao.
Cô biết hắn giống ai rồi!
Giống ông chủ lớn cùng gặp tai nạn xe cộ với cô - Thẩm Cận.
*
Tô Nhiên nhìn chằm chằm Hạ Lão Tứ đang hôn mê hồi lâu.
Là trùng hợp sao? Hay là có quan hệ thân thích gì?
Hạ Lão Tứ trước mắt này, lại có năm sáu phần giống với Thẩm Cận – người đã cùng gặp tai nạn giao thông với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

