Tô Nhiên quay vào phòng, nhóc Hạ Hòa nghe thấy tiếng động bên ngoài thì rầm rì vài tiếng, cô vội vàng vỗ nhẹ mấy cái trấn an, đợi thằng bé ngủ say mới lấy từ dưới chiếu ra hai mao tiền.
Cô bước nhanh ra khỏi nhà, đi mở cổng sân.
Thím Ngọc Lan bước vào sân, nói: "Thím sợ lúc tan làm đông người không tiện sang, nên tranh thủ lúc đi vệ sinh tạt về nhà mang sang cho cháu luôn đây." Nói rồi thím móc từ trong túi ra ba quả trứng gà: "Trứng cháu cần đây."
Trứng gà hơi nhỏ, chỉ nhỉnh hơn trứng chim cút một chút.
Tô Nhiên lấy hai mao tiền ra rồi nói: "Cháu cũng chẳng có đồ gì tốt để đổi cho thím, nhưng cũng không thể để thím chịu thiệt được, thím cầm lấy chỗ này đi ạ."
Cô cũng có đọc mấy cuốn tiểu thuyết niên đại, ở thời đại này, chuyện mua bán là điều cấm kỵ, nên chỉ có thể nói là trao đổi thôi.
Thím Ngọc Lan nhìn thấy số tiền trên tay cô thì sững người. Thím ấy cứ ngỡ cô sẽ dùng mấy nắm rau xanh để đổi, nên mới chọn mấy quả trứng nhỏ để mang sang. Lúc này, mặt thím ấy không khỏi nóng lên vì thẹn.
Nhìn lại mấy tờ tiền nhăn nhúm kia, chẳng biết mẹ Miêu Nha đã phải tích cóp bao lâu rồi.
Thím ấy cũng không khách sáo đẩy đưa mà chỉ rút lấy một mao tiền: "Trứng này nhỏ, lấy cháu một mao là được rồi."
Nói xong, thím ấy lại dặn dò: "Chuyện hôm nay cháu đừng có nói ra ngoài đấy nhé."
Tô Nhiên vội vàng đáp: "Cháu biết mà, thím cứ yên tâm."
Tô Nhiên tiễn người xong, đóng cổng lại rồi cầm ba quả trứng gà vào phòng, Hạ Miêu cũng đi theo sau.
Hạ Miêu nhìn chằm chằm vào mấy quả trứng trên tay cô, ánh mắt không rời nửa bước.
Tô Nhiên đặt hai quả trứng vào trong hũ gốm đựng khoai lang khô, cầm một quả đưa về phía Hạ Miêu vẫy vẫy: "Miêu Nha, tối nay chúng ta ăn canh cà chua trứng nhé!"
Tuy Hạ Miêu có chút tự bế nhưng con bé vẫn biết thèm ăn, nghe mẹ nói vậy, trong nháy mắt ánh mắt con bé sáng lên.
Tô Nhiên xoa đầu con bé, cười nói: "Lát nữa tắm rửa gội đầu trước đã, đợi mặt trời lặn rồi hẵn nấu cơm."
Nói rồi cô cũng đặt quả trứng cuối cùng vào hũ gốm, đợi lúc nấu cơm mới lấy ra.
Tuy ba quả trứng này chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng dù sao cũng là đồ ăn mặn.
Đối với hai mẹ con quanh năm suốt tháng hiếm khi ăn được chút đồ tanh mà nói, đây cũng là món bổ dưỡng lắm rồi.
Hạ Miêu bị xoa đầu thì sửng sốt, một hồi lâu mới đưa tay lên sờ sờ đầu mình.
Tô Nhiên cũng chú ý tới phản ứng này của Hạ Miêu, mới hồi tưởng lại một chút.
Ngay cả ấm no cũng trở thành vấn đề, nguyên chủ Lý Xuân Hoa cũng bị cuộc sống này tra tấn đến tàn tạ, hầu hết thời gian cô ấy chỉ im lặng lầm lũi làm việc, rất ít khi gần gũi với con gái mình.
Còn một lúc nữa mặt trời mới lặn, Tô Nhiên nghĩ ngợi rồi quyết định đi gánh thêm vài thùng nước về. Đổ đầy chum nước để ngày mai đi làm về đỡ phải mất sức đi gánh nữa.
Khi gánh nước về, cô nhìn thấy trong sân nhà mình có người nào đó, hình như còn có người đi vào trong nhà cô nữa, khiến cô vô cùng hoảng sợ.
Cô hỏi: "Có chuyện gì thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

