Đời trước, Tô Nhiên là một giáo viên trung học mới nhậm chức được một năm. Nhờ ngoại hình và phong thái tốt, lãnh đạo nhà trường đã sắp xếp cô phụ trách giới thiệu lịch sử của trường cho các ông chủ lớn của các công ty đã quyên góp cho trường.
Trong số đó, có một vị khiến Tô Nhiên ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Giữa một đám sếp tổng bụng bia đầu hói, anh nổi bật như hạc giữa bầy gà - vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai, thậm chí còn hào phóng mà quyên tặng cho trường hẳn một tòa nhà nữa chứ.
Cô còn nghe nói Thẩm Cận không phải là kiểu nhà giàu cha truyền con nối, mà quá trình làm giàu của anh còn rất truyền cảm hứng nữa.
Anh được người bà nhặt đồng nát nuôi lớn, sau khi học xong cấp hai thì bỏ học. Đã từng làm việc tại các công trường xây dựng, cũng từng vào làm việc trong nhà máy, sau này, vì ngoại hình ưa nhìn nên cũng đã làm người mẫu vài năm.
Sau khi chắt bóp dành dụm được một ít tiền, anh bắt đầu khởi nghiệp, cuối cùng thật sự phất lên như diều gặp gió.
Tính ra, anh mới ba mươi ba tuổi nhưng đã có tới hai mươi năm kinh nghiệm xã hội, tích lũy được khối tài sản khổng lồ.
Ở thành phố nhỏ của bọn họ, anh còn được coi là người giàu nhất chứ đâu.
Nghe trưởng phòng Hành chính nói, anh đã từng theo học tại trường này nên mới đặc biệt quyên tặng tòa nhà dạy học.
Nhà trường vô cùng coi trọng Thẩm Cận, đặc biệt dặn dò Tô Nhiên phải tiếp đãi thật chu đáo.
Sau buổi lễ quyên góp, nhà trường có đặt chỗ tại một nhà hàng bên ngoài trường. Nhưng một trong những chiếc xe trong đoàn lại bị hỏng mất, đúng lúc lại là chiếc xe Tô Nhiên định ngồi.
Khi các xe khác đã đi gần hết, tài xế của Thẩm Cận gọi cô lại, bảo rằng ông chủ sẽ đưa cô đi cùng một đoạn.
Tô Nhiên không tiện từ chối nên đã lên xe.
Còn về việc tai nạn xảy ra thế nào, Tô Nhiên chỉ nhớ lúc đi qua đèn xanh ở ngã tư, có một chiếc xe phóng tốc độ cao vượt đèn đỏ đâm sầm vào. Cô nhớ mang máng lúc đó Thẩm Cận hình như còn đưa tay ra che chắn cho cô nữa.
Tô Nhiên lại một lần nữa nheo mắt quan sát kỹ Hạ Lão Tứ đang nằm trên giường. Cô thầm nghĩ, nếu sau một vụ tai nạn mà cô có thể xuyên không về những năm 70, thì có khi nào ông chủ lớn kia cũng xuyên không về đây không?
Trông giống nhau đến thế, chắc không chỉ là trùng hợp đơn thuần chứ?
Cô nhìn rất lâu nhưng vẫn không thấy Hạ Lão Tứ có dấu hiệu tỉnh lại. Do dự một chút, Tô Nhiên đưa tay lên thăm dò hơi thở của hắn. Thấy vẫn có hô hấp, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Cận có xuyên đến đây hay không thì chờ người này tỉnh lại là biết ngay.
Nếu đúng là Hạ Lão Tứ, dựa theo tính cách trong ký ức của nguyên thân thì chắc chắn khi vừa tỉnh dậy, hắn sẽ hống hách sai bảo cô ngay.
Còn nếu là sếp Thẩm thì cô chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được liền.
Còn nếu là vị đại lão kia, cô cũng có thể nhận ra ngay lập tức.
Trong lúc lơ đãng liếc mắt nhìn nhau một cái, Tô Nhiên nhớ rõ rằng ánh mắt Thẩm Cận rất bình thản, không hề có chút dao động nào, là ánh mắt của một người đã trải qua sóng to gió lớn.
Nhưng không hiểu sao ánh mắt đó lại khiến người ta không dám nhìn thẳng vào, cũng làm cho cô ít nhiều cảm thấy kinh sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

