Quả thật là cô có chút kháng cự với việc đồng áng, nhưng cô cũng biết rằng nếu mình muốn sống sót ở cái thời đại này thì không thể nằm buông xuôi chờ chết được.
Tô Nhiên ngồi dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc, dùng sợi dây chun duy nhất buộc gọn mái tóc khô xơ, vàng hoe của mình lên.
Sau khi làm công tác tư tưởng cho bản thân một hồi, cô mới bắt đầu cho Hạ Hòa bú.
Sau khi cho Hạ Hòa bú sữa xong, Tô Nhiên bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, bảo Hạ Miêu trông Hạ Hòa.
Hạ Hòa mặc dù đã hơn bốn tháng tuổi nhưng có lẽ là do thiếu dinh dưỡng, cô quan sát thằng bé mấy ngày nay mà vẫn chưa thấy nó lật người lần nào.
Trong lúc dọn dẹp sân, Tô Nhiên mở toang cửa chính và cửa sổ để thỉnh thoảng có thể để mắt tới tình hình trong nhà.
Cô quét sạch lá khô trong sân, lại đem hết chăn màn và quần áo trong nhà ra bờ sông giặt giũ.
Ở cái thời buổi muốn mua gì cũng cần tem phiếu này, phiếu vải rất hiếm, một gia đình bốn người mà mỗi người cũng chỉ có hai bộ đồ mùa hè để thay đổi thôi, quần áo lại còn vá chằng vá đụp nữa chứ.
Bộ đồ Hạ Hòa đang mặc vốn là đồ cũ của Hạ Miêu lúc nhỏ. Còn quần áo của Hạ Miêu lại là do Lý Xuân Hoa dày mặt đi xin đồ cũ của người ta về. Cô bé đã mặc từ lúc hai tuổi đến tận bây giờ, ống quần và vạt áo cũng đã ngắn tớn lên một mảng lớn.
Chăn đơn cũng có không ít miếng vá, chất liệu giống như vải thô tự dệt ngày xưa, tuy thô ráp nhưng rất chắc chắn, lại dùng bền. Chỉ là sau đợt "Phá Tứ Cựu", rất nhiều máy dệt vải đã bị đập nát, thế nên giờ đây ngay cả loại vải thô này cũng trở thành vật hiếm.
Trong phòng còn có một bộ quần áo của đàn ông nữa, nhưng Tô Nhiên không động vào.
Đến bờ sông, Tô Nhiên nhìn thấy đội viên của đội sản xuất đang làm việc dưới ruộng cách đó không xa.
Dưới cái nắng gay gắt như thiêu như đốt, bọn họ đội mũ rơm cặm cụi cấy mạ.
Nghĩ đến việc dưới ruộng có đủ loại sâu bọ và đỉa, lại nghĩ đến ngày mai chính mình cũng phải xuống đó cấy mạ, Tô Nhiên chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Các đội viên dường như cũng nhìn thấy cô, một số người dừng tay, ghé tai nhau xì xào mà nhìn về phía cô.
Một lúc sau, có một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi chạy về phía cô.
Tô Nhiên lục lại ký ức, nhận ra đây là vợ của đại đội trưởng, thím Ngọc Lan, một người rất nhiệt tình.
Tô Nhiên chào một tiếng: "Thím ạ."
Thím Ngọc Lan quan sát sắc mặt cô một chút, lại liếc nhìn chậu quần áo, hỏi: "Mẹ Miêu Nha này, sức khỏe cháu đã khá hơn chút nào chưa?"
Mấy ngày trước, Lý Xuân Hoa bỗng nhiên ngất xỉu trên ruộng rồi được đưa đến sở vệ sinh. Bác sĩ ở đó kiểm tra rồi nói là bị ngất do suy dinh dưỡng và say nắng.
Tình cảnh nhà Hạ Lão Tứ thế nào, người trong đại đội ai nấy đều rõ mười mươi.
Thời buổi này, nhà nào nhà nấy cũng chỉ vừa đủ ăn qua ngày, chẳng ai có dư lương thực mà giúp đỡ bọn họ cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)