Chưa kể tên Hạ Lão Tứ kia lại vừa lười biếng vừa vô lại, đã đắc tội không ít người trong đại đội, chẳng mấy ai muốn dây dưa với nhà hắn cả, hễ thấy là tránh thật xa để khỏi bị vạ lây.
Cả đội sản xuất này, cũng chỉ có nhà đại đội trưởng là còn chịu qua lại đến ba mẹ con cô.
Tô Nhiên gật đầu: "Cháu khỏe nhiều rồi ạ, ngày mai có thể đi làm được rồi."
Thím Ngọc Lan gật đầu, lẩm bẩm: "Đợi chồng cháu về, thím sẽ bảo chú nhà thím qua nói chuyện với hắn. Trong nhà mấy miệng ăn, sao có thể cứ dựa vào một mình đàn bà con gái như cháu nuôi gia đình được, thật chẳng ra làm sao cả."
Tô Nhiên thầm nghĩ Hạ Lão Tứ chắc chắn là sẽ không nghe lọt tai mấy lời khuyên nhủ này đâu, nhưng cô vẫn học theo bộ dạng của Lý Xuân Hoa, cúi đầu rồi gật gật như một con dâu mới về nhà chồng, khẽ nói: "Cảm ơn thím."
Thím Ngọc Lan: “Ngày mai cháu nhớ đi làm công đấy, thím về làm việc tiếp đã.”
Thím ấy vừa xoay người định đi, thì sau lưng đã vang lên giọng nói ngập ngừng: "Thím ơi, cháu có thể đổi với thím mấy quả trứng gà được không ạ?"
Thím Ngọc Lan quay lại, ngạc nhiên nhìn cô, trong lòng thầm thắc mắc nhà cô còn cái gì để mà đổi đây?
Tô Nhiên học theo giọng điệu của Lý Xuân Hoa mà giải thích: "Cháu không có sữa nên thằng bé đói khóc cả ngày nay rồi.”
Mấy hôm trước, thím Ngọc Lan dìu Lý Xuân Hoa về cũng đã nhìn thấy đứa nhỏ kia, gầy gò đến phát tội.
Đứa bé nhỏ xíu, sắc mặt có chút xanh xao. Thời buổi này trẻ con chết yểu là chuyện thường thấy. Nói có chút khó nghe, nhưng nếu thằng bé này mà không được nuôi nấng tử tế thì cũng sợ là không kiên trì thêm được bao lâu.
Cũng không biết mẹ Miêu Nha có thể lấy được thứ gì ra đổi, nhưng cuối cùng thím ấy vẫn mềm lòng, nói: “Được, chờ tan làm thím sẽ mang qua cho cháu.”
Dù sao hiện tại cũng là thím ấy quản chuyện trong nhà, không ai dám nói gì, ăn ít hơn một miếng thì vẫn có thể lấy ra hai ba quả trứng gà.
Hẹn xong, thím Ngọc Lan cũng quay lại làm việc.
Tô Nhiên thầm thở phào một hơi, ngồi xổm xuống bắt đầu giặt quần áo.
Những bộ quần áo và chăn màn này đều đã quá cũ, Tô Nhiên sợ giặt hỏng nên không dám dùng sức, chỉ vò qua loa rồi vắt khô mang về.
Về đến sân viện, cô vào nhà liếc nhìn một cái, thấy Hạ Miêu đang cầm một cọng cỏ đung đưa trước mặt Hạ Hòa, đôi mắt Hạ Hòa cũng chuyển động qua lại theo bông cỏ đó.
Sau khi xác định không có vấn đề gì, Tô Nhiên xoay người ra sân để phơi quần áo và chăn lên sào tre cho khô.
Vừa lúc nắng đang chiếu thẳng vào trong sân, phơi vài tiếng chắc là sẽ khô cả thôi.
Phơi đồ xong, Tô Nhiên múc đầy một thùng nước để ngoài sân cho nắng đun nóng để lát nữa tắm. Dù sao trong bếp cũng chẳng còn bao nhiêu củi, lên núi thì lại nguy hiểm, giờ cô phải tiết kiệm từng chút một thôi.
Thu xếp xong xuôi, cô lại vào bếp đổ nửa nồi nước, nhóm lửa đun nóng để lau người cho đứa nhỏ.
Mấy ngày nay Tô Nhiên vẫn luôn trong trạng thái mơ hồ, hơn nữa cô cũng không có kinh nghiệm tắm cho trẻ nhỏ, đương nhiên là cô sẽ cảm thấy sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



