Tô Nhiên gọi Hạ Miêu đang ngồi xổm nghịch kiến bên luống rau: "Vào ăn cơm."
Hạ Miêu vội vàng đặt cành cây xuống rồi chạy tới.
Tô Nhiên hất cằm: “Đi rửa tay.”
Hạ Miêu chớp chớp mắt. Tuy không biết tại sao mình phải rửa tay, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn đi đến cạnh bể nước, múc một gáo nước để rửa tay rồi quay lại ngồi xuống cái ghế đẩu.
Tô Nhiên đặt cái bát nhỏ trước mặt cô bé: “Nóng đấy, ăn từ từ thôi.”
Hạ Miêu gật đầu, cầm đũa lên, cúi đầu lẳng lặng ăn.
Tô Nhiên gắp một miếng đậu que, gần như chẳng có chút mùi vị gì, không hẳn là khó nuốt nhưng cũng chẳng ngon lành gì cho cam. Đã từng nếm qua vô số sơn hào hải vị, giờ phải ăn thứ đồ ăn không chút dầu mỡ này, cô cảm thấy chẳng khác nào đang nhai sáp.
Cô ghé mắt nhìn qua cô bé Hạ Miêu đang cúi đầu, im lặng ăn đồ ăn ở bên cạnh.
Ở chung suốt ba ngày qua, cô đã có hiểu biết chung về cô bé bốn - năm tuổi này rồi, rất ít nói và cũng rất nghe lời. Những lúc không ai gọi, con bé cứ ngồi thẫn thờ một mình ở góc nào đó, tính tình có chút tự kỷ.
Hiện tại cô cũng chưa biết được là mình nên sống thế nào nữa, sợ lại phải để sau này từ từ mà nghĩ.
Ưu tiên hàng đầu của cô bây giờ là lấp đầy cái bụng của ba mẹ con, kế đến là xử lý tên du thủ du thực Hạ Lão Tứ kia.
Trong trí nhớ của Lý Xuân Hoa, dáng vẻ của Hạ Lão Tứ không rõ ràng lắm. Ấn tượng sâu đậm nhất chính là – tên Hạ Lão Tứ này không phải là thứ tốt lành gì.
Hắn ham ăn biếng làm, hay trộm cắp vặt, tính khí thất thường, hơi không thuận theo là hắn lại bắt đầu ném đồ, đập đồ lung tung.
Lý Xuân Hoa vốn đã nhát gan, lúc ở bên cạnh Hạ Lão Tứ thì lại càng không dám nhìn thẳng mặt hắn luôn, thành ra kết hôn đã năm năm mà cô ấy vẫn chưa từng nhìn kỹ diện mạo chồng mình ra sao.
Nghĩ đến chuyện ngoài hai đứa con nhặt không này, mình còn vướng nợ thêm một gã chồng phá gia chi tử, Tô Nhiên không chỉ thấy nghẹn lòng mà đầu còn đau như búa bổ.
Cho dù hiện tại cô không có chút tình cảm gì với hai đứa nhỏ này, nhưng dựa trên chủ nghĩa nhân đạo, cô cũng không thể bỏ mặc chúng được. Thôi thì cứ xem mình như một người giám hộ xa lạ của chúng vậy.
Việc chăm sóc hai đứa nhỏ mang lại cho Tô Nhiên áp lực rất lớn, lại quay đầu nhìn ngôi nhà trống trải chỉ có bốn bức tường và mái nhà lọt sáng, áp lực lại càng lớn hơn nữa!
Tô Nhiên phiền muộn vô cùng, dứt khoát nhắm mắt lại, mắt không thấy thì tâm không phiền.
*
Buổi chiều, đã đến giờ bắt đầu công việc, dưới gốc cây đa cổ thụ của đội sản xuất, đại đội trưởng cầm chiếc loa phóng thanh lớn rồi hô to: "Đi làm thôi, đi làm thôi!" Giọng nói vang dội vọng khắp cả đại đội.
Tô Nhiên và hai đứa nhỏ cũng bị tiếng hô to này đánh thức.
Một lúc sau, bên ngoài truyện đến tiếng nói chuyện, có người hét lớn vào trong sân: "Mẹ Miêu Nha, đại đội trưởng bảo tôi nhắn với cô, nếu không có chuyện gì thì ngày mai đi làm đi nhé."
Tô Nhiên vẫn nằm trên giường không nhúc nhích, tùy ý đáp lại một tiếng: "Tôi nghe rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



