Cho dù thằng bé còn chưa ăn no, thì cô cũng chằng còn cách nào khác.
Lý Xuân Hoa làm việc còn cực hơn cả con bò già, nhưng không chỉ ăn không đủ no mà đồ ăn còn chẳng có được một chút dầu mỡ nào nữa, thế thì lấy đâu ra sữa cho con bú đây?
Hạ Hòa có lẽ đã quen rồi, rầm rì mấy tiếng rồi cũng không tiếp tục ầm ĩ nữa, chỉ nép vào lòng Tô Nhiên mà bắt đầu ngáy khò khò.
Một lúc sau, Tô Nhiên mới nín thở, nhẹ nhàng đặt đứa bé lên giường, cố bước đi thật nhẹ rồi từ từ lùi về sau, ra khỏi phòng.
Vừa ra ngoài đã thấy Hạ Miêu đang cầm chiếc chổi lớn, đội cái nắng gay gắt quét lá rụng trong sân.
Nắng gắt quá nên cô bảo con bé: “Đừng quét nữa, để sau lại quét.”
Hạ Miêu ngoan ngoãn nghe lời, đặt chổi xuống.
Tô Nhiên đi đến luống rau hái hai quả cà tím thuông thuông và mấy quả đậu que.
Dù đã chia ra ở riêng nhưng nhà họ Hạ vẫn chiếm đất trồng rau của hai vợ chồng cô.
Hạ Lão Tứ là một tên khốn kiếp, hắn chỉ quan tâm lương thực trong nhà có được chia đúng hay không, chứ hoàn toàn mặc kệ chuyện đất trồng rau.
Mà Lý Xuân Hoa thì lại là người tính tình mềm yếu, không dám mở miệng tranh giành, chỉ dám lén lút trồng mấy loại rau củ trong vườn nhà. Cô ấy không trồng nhiều, thế nên đội sản xuất cũng không quản lý khắc khe.
Mảnh vườn này rất nhỏ nhưng lại là nguồn lương thực duy nhất còn sót lại của cả cái nhà này.
Tô Nhiên đã lục tìm khắp nhà, ngoài hai ba nắm khoai lang khô trong hũ và đám rau ngoài vườn này ra, cô chỉ còn đúng năm hào tiền vốn liếng.
Chẳng trách Lý Xuân Hoa không có sữa, còn Hạ Hòa thì gầy gò ốm yếu đến vậy.
Theo lý mà nói, thì vẫn còn một tháng nữa mới đến đợt phân phát lương thực tiếp theo, trong nhà hẳn là sẽ còn dư lại một ít lương thực mới đúng.
Trong nhà chẳng có gia vị gì khác, chỉ còn một lớp muối mỏng dưới đáy hũ, thế nên cũng không cần phải đổi cách chế biến làm gì.
Om khoảng mười lăm phút, cô mở nắp gỗ ra, vét một chút muối rắc vào nồi, đảo qua một lượt rồi múc ra hai cái bát bằng đất.
Một bát đựng nửa phần rau, bát kia đựng nửa phần rau nửa phần nước.
Dù chưa từng sinh nở, Tô Nhiên cũng biết phải uống nhiều nước canh thì mới có sữa.
Cô cầm hai đôi đũa, định sẽ ngồi ăn trong căn bếp nhỏ này.
Một băng ghế cao và hai chiếc ghế đẩu thấp cứ thế trở thành một bộ bàn ghế tạm bợ.
*
Ngôi nhà này vốn là của ông chú Ba nhà họ Hạ. Ông chú Ba là một ông cụ độc thân, sau khi ông ấy mất, ngôi nhà này cũng để không hai năm.
Sau khi vợ chồng Hạ Lão Tứ tách khỏi gia đình Lão Hạ, cũng coi như bị đuổi ra khỏi cửa, thế là dọn đến đây ở.
Căn nhà bỏ hoang đã hai năm, gần như đã mục nát, nhưng dù sao thì có được một chỗ che nắng che mưa cũng đã là tốt lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

