Vừa hay, Hạ Lão Tứ gặp được nhà lão Lý đang muốn lấy sính lễ cao mà bán con gái, hơn nữa con gái ông ta còn có chút tư sắc, thế là hai bên bắt nhịp với nhau, hôn sự cứ thế mà thành.
Không chỉ vậy, từ khi kết hôn đến giờ, tên du thủ du thực kia kia cứ dăm bữa nửa tháng lại biệt tăm biệt tích, chẳng khác nào kẻ đứng ngoài cuộc, mặc kệ sự sống chết của vợ con trong nhà.
Trong cái nhà này, một mình nguyên chủ phải gồng mình kiếm công phân để nuôi sống bản thân và hai đứa nhỏ, sức khỏe của cô ấy cũng vì vậy mà đã suy kiệt từ lâu.
Vì ít khi được thấy ánh mặt trời nên làn da thằng bé trắng bệch. Ngoại trừ đôi mắt to ra thì cả người gầy gò nhỏ yếu, rõ ràng đã hơn bốn tháng tuổi mà trông thằng bé cứ như đứa trẻ vừa mới đầy tháng vậy.
Cô kiểm tra tã lót, thấy vẫn còn khô ráo, vậy là do thằng bé đói bụng rồi.
Tô Nhiên không khỏi cảm thấy khó xử.
Căn nhà này đúng thật là nghèo rớt mồng tơi, thứ có thể ăn được chỉ còn lại hai nắm khoai lang khô trong hũ sành và mấy luống rau ngoài vườn. Hoàn toàn không có loại thực phẩm nào phù hợp cho đứa nhỏ này cả.
Ngày đầu tiên xuyên không tới đây, Tô Nhiên vẫn chưa thể chấp nhận được việc phải vạch áo cho trẻ con bú, thế là cô đành nấu canh khoai lang, dùng thìa nhỏ bón cho thằng bé ăn.
Hai bữa đầu thì không sao, nhưng đến tối, đứa nhỏ bắt đầu khóc quấy không ngừng, lại còn vừa nôn vừa tiêu chảy nữa.
Đứa nhỏ vì thế mà chịu khổ , Tô Nhiên cũng bị giày vò đến mức suýt chút thì suy sụp, từ đó cô chẳng dám đút cho nó ăn linh tinh nữa.
Nhưng không đút những thứ đó thì chỉ còn cách cho bú sữa mẹ thôi.
Khổ nỗi, cô vốn là một thanh niên độc thân, chưa từng kết hôn cũng chưa từng sinh con, làm sao có thể cam lòng cho nó bú được?
Chỉ là cô hoàn toàn không có quyền lựa chọn.
Nếu cho bú, đứa trẻ có lẽ còn có thể sống sót, chứ nếu không, có đến bảy tám phần là nó sẽ không sống nổi.
Lần đầu tiên cho bú, Tô Nhiên vén áo lên rồi lại hạ xuống, hạ xuống rồi lại vén lên, cứ lặp đi lặp lại như thế gần mười phút đồng hồ.
Cuối cùng, nghe tiếng đứa nhỏ khóc không ra hơi nữa, cô mới đành phải thỏa hiệp.
Sáng nay cô cũng đã cho bú một lần, tính cả lần này mới là lần thứ ba.
Cô bế đứa bé rồi ngồi bên mép giường, nói với cô bé kia: "Miêu Nha, con ra ngoài quét sân đi."
Hai đứa con của nguyên chủ, con gái lớn tên Hạ Miêu, ở nhà gọi là Miêu Nha, còn con trai út tên là Hạ Hòa.
Hạ Miêu vâng một tiếng rồi lê dép cỏ loẹt xoẹt chạy ra khỏi phòng. Sau khi ra ngoài, cô bé thậm chí còn biết ý mà đóng cửa phòng lại nữa.
Cánh cửa phòng đã mục nát, đầy những khe hở, cũng may bên ngoài sân không có người, Tô Nhiên mới dám yên tâm hơn một chút.
Cô hít một hơi thật sâu rồi mới vén áo lên, mặt đỏ tía tai cho đứa bé bú.
Cảm giác này thật sự rất xấu hổ.
Chẳng mấy chốc, Hạ Hòa còn chưa ăn no thì một bên đã hết sạch sữa, lại đổi bên, nhưng thằng bé vẫn chưa ăn no.
Hạ Hòa vừa rầm rì vừa rúc vào người cô, bắt đầu khóc rấm rứt.
Tô Nhiên - một cô gái trẻ nhưng phải cho con bú, cũng đang cực kỳ muốn khóc theo đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



