Giữa tháng Bảy, trời nắng như đổ lửa, sóng nhiệt cuồn cuộn, Cái không khí oi bức này dường như muốn khiến người ta ngất xỉu vì nóng.
Tô Nhiên vừa gánh hai thùng nước từ dưới sông lên mà mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo. Cô đưa tay quệt vội mồ hôi rồi mới quẩy đòn gánh lên vai, bước chân lảo đảo gánh thùng nước đi về phía một ngôi nhà nhỏ tồi tàn rách nát cách đó chừng hai dặm đường.
Ngôi nhà nhỏ này được một tường đất nện cao quá đầu người vây lại, bên trong tường vây được thu dọn khá ngăn nắp, gọn gàng.
Cạnh tường vây là một mảnh vườn nhỏ, chỉ trồng vỏn vẹn hai gốc cà chua, hai cây cà tím, một giàn đậu que và thêm một cây ớt chuông lớn mọc sát chân tường.
Trong sân chỉ có hai gian nhà đất nện, một gian có phòng tắm, phòng bếp và một phòng để cho người ở.
Còn hố xí nằm ở phía bên ngoài, là kiểu hố xí công cộng cũ kỹ đến phát sợ.
Trong nhà nóng bức và tối tăm, mang đậm hơi thở của những thập niên cũ. Vách tường thì đầy vết nứt, còn cả cái mái nhà cũ kỹ lâu đời đến mức để cả ánh sáng lọt qua, rọi xuống loang lổ.
Đồ đạc trong nhà chẳng có là bao, cạnh giường là một cô bé gầy gò, nhỏ thó. Trên người con bé mặc bộ đồ đầy những miếng vá, ống tay và ống quần đều đã ngắn cũn cỡn một đoạn.
Nghe thấy tiếng động, cô bé quay đầu nhìn sang.
Làn da con bé bị nắng hun đen nhẻm, đôi môi và hai bên gò má đều bị nứt nẻ đến mức bong tróc từng mảng da.
Vừa thấy Tô Nhiên, con bé liền mở miệng gọi một tiếng: “Mẹ.”
Nghe thấy tiếng “Mẹ” này, dù đã nghe suốt ba ngày qua, Tô Nhiên vẫn không khỏi rùng mình một cái.
Thực ra cũng chẳng thể trách cô được, bởi chỉ mới ba ngày trước, cô vẫn còn là một cô gái trẻ chưa từng nếm trải mùi vị tình yêu, một giáo viên bình thường mới vào nghề được một năm.
Thế mà vừa chớp mắt một cái, cô đã đột ngột trở thành mẹ của hai đứa nhỏ, bảo cô làm sao có thể thích nghi ngay cho được cơ chứ!
Ba ngày trước, Tô Nhiên vẫn còn là một giáo viên trung học. Gặp phải tai nạn xe cộ ngoài ý muốn, cô cứ ngỡ mình chết chắc rồi. Nào ngờ khi mở mắt ra, đập vào mắt lại là mái tranh xơ xác và bốn bức tường đất nện cũ kỹ. Nằm bên cạnh cô là một đứa bé sơ sinh đang gào khóc đòi sữa, còn gục bên đầu giường là một bé gái nhỏ đang sướt mướt gọi cô một tiếng "Mẹ".
Chứng kiến cảnh tượng này, cô thực sự chết lặng cả người.
Ngây người một hồi lâu, một luồng ký ức xa lạ tràn vào đại não, cô mới bừng tỉnh nhận ra mình đã xuyên không, chứ không phải bị bắt cóc bán đi.
Cô đã xuyên về năm 1976, trở thành một người vợ trẻ tên là Lý Xuân Hoa ở đại đội Hạ Hà.
Năm mười bảy tuổi, Lý Xuân Hoa đã bị người nhà họ Lý gả bán cho tên du thủ du thực Hạ Lão Tứ ở đại đội Hạ Hà để lấy năm mươi đồng tiền sính lễ.
Lý Xuân Hoa của hiện tại mới hai mươi ba tuổi, còn kém Tô Nhiên một tuổi, vậy mà đã là mẹ của hai đứa nhỏ rồi.
Trong ký ức của Lý Xuân Hoa, Hạ Lão Tứ là kẻ lười biếng, chuyên nghề trộm gà bắt chó, thế nên chẳng có con gái nhà nào thèm gả cho hắn cả. Đã vậy, hắn còn mắt cao hơn đầu nữa chứ, ngoại hình bình thường là hắn chẳng thèm ngó ngàng tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

