Chỉ cần người này tỉnh lại là thông qua ánh mắt, cô có thể phân biệt được ngay.
Tô Nhiên mang tâm sự nặng nề bước ra khỏi phòng. Cô đổ số nước vừa gánh về vào lu, rồi lại đi gánh thêm hai chuyến nữa mới có thể đổ đầy được lu nước.
Mặt trời đã ngả về tây, không có đồng hồ nên Tô Nhiên không biết bây giờ là mấy giờ rồi, nhưng nhìn sắc trời thì chắc cũng tầm bốn năm giờ chiều gì đó.
Chẳng bao lâu nữa, đại đội cũng sắp tan làm.
Cô chạm tay vào chậu nước đã phơi nắng hai tiếng đồng hồ, nước đã khá nóng rồi. Ngay cả quần áo phơi ban nãy giờ cũng chỉ còn hơi ẩm một chút, đã có thể mặc được.
Cô đi vào trong phòng, liếc nhìn Hạ Lão Tứ vẫn đang hôn mê, rồi quay sang nhìn hai chị em.
Hạ Hòa lại ngủ rồi. Đứa nhỏ này cơ thể yếu ớt, phần lớn thời gian đều dùng để ngủ.
Cô hạ thấp giọng gọi: "Miêu Nha, ra tắm rửa đi."
Miêu Nha "vâng" một tiếng rồi leo xuống giường, vẫn xỏ đôi giày rơm cũ kỹ đi ra ngoài. Tô Nhiên chú ý thấy phần gót giày rơm của Hạ Miêu đã bị mòn cả, cần phải sửa lại rồi.
Dù cô có ký ức của nguyên chủ, nhưng tay chân lại chưa quen việc, đành để lúc nào rảnh rỗi mới nghiên cứu kỹ lại sau vậy.
Tô Nhiên dẫn Hạ Miêu ra ngoài, cô múc một nửa chỗ nước nóng đã phơi, pha thêm chút nước lạnh rồi xách vào trong bếp.
Nền nhà bếp là đất nện, trong góc có một lỗ thoát nước. Củi lửa để ở góc kia, nếu tắm rửa cẩn thận một chút thì sẽ không làm ướt củi, chỉ là sẽ khiến mặt đất bị lầy lội thôi.
Dù sao cũng hết cách rồi, chỉ có thể mở cửa phòng bếp để qua đêm, có khi đến sáng mai là gió đã hong khô luôn rồi.
Tô Nhiên nói với Hạ Miêu: “Nước đã mang vào trong bếp rồi, đi tắm đi.”
Đứa nhỏ bốn năm tuổi là đã có thể tự tắm rửa. Trong ký ức, Hạ Miêu đã phải lo toan việc nhà từ sớm, lúc mẹ nó đi làm đồng, con bé thậm chí còn biết phụ mẹ nấu cơm nữa.
Đợi Hạ Miêu vào trong, Tô Nhiên mới bê tấm liếp thô sơ bằng cỏ khô kia đến chắn trước cửa.
Khi Hạ Miêu tắm, ở bên ngoài, Tô Nhiên dùng nước tắm của Hạ Hòa để tưới cho luống rau nhà mình.
Đang làm dở tay, Tô Nhiên bỗng khựng lại.
Hình như cô thích nghi hơi nhanh quá rồi đấy? Thậm chí còn tự mình tìm việc để làm nữa chứ!
Nghĩ kỹ lại, cô đoán đây là thói quen “luôn chân luôn tay” của cơ thể này.
Không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục làm việc thôi. Dù sao thì sau này cô cũng phải sống tiếp, những việc cần làm thì vẫn phải làm.
Tưới nước xong, cô tiện tay hái luôn rau quả cho bữa tối.
Nhìn mảnh vườn không có mấy loại rau quả, Tô Nhiên cảm thấy rất sầu não. Còn khoảng một tháng nữa mới đến kỳ chia lương thực, số rau quả này giỏi lắm cũng chỉ cầm cự được mười ngày, chưa kể giờ lại thêm một Hạ Lão Tứ đang bị thương cần bồi bổ.
Phải nghĩ cách tìm thêm cái gì đó để ăn mới được.
Tô Nhiên hái hai quả cà chua và hai quả cà tím, vừa rửa sạch xong thì Hạ Miêu ở trong bếp gọi vọng ra: "Mẹ ơi, con xong rồi."
Tô Nhiên đặt rau củ lên nắp lu nước, đi ra dời tấm liếp cửa bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


