Cung Kiệt không nghĩ tới sẽ có người xông tới ngay lúc này, theo bản năng muốn giấu văn kiện ra phía sau. Không dự đoán được vừa động, ngọn lửa liền quét tới ngón tay mình, tay Cung Kiệt đau xót, ngược lại làm văn kiện rơi xuống đất.
Văn kiện đốt từ dưới lên, mà phía trêи cùng, thình lình in hình vẽ Thời Yên từng thấy.
Lục Cảnh Nhiên nhăn mày, nhìn lướt qua văn kiện trêи tay Thời Yên, lúc ngước mắt nhìn Cung Kiệt, trong mắt đã thêm vài phần tức giận đè nén: “Cùng tôi tới phòng ông nội Âu nói chuyện.”
Sắc mặt Cung Kiệt cũng khó coi, anh ta khóa chặt mày, hai đấm nắm chặt đặt song song bên người, nhưng cũng không phản kháng, đi theo Lục Cảnh Nhiên và Thời Yên rời đi.
Đám người hầu nhìn bọn họ thì thầm, lại không rõ nguyên do mà giải tán. Cung Kiệt luôn là người có năng lực lại thận trọng trong lòng bọn họ, tuyệt đối xứng với quản gia ưu tú, hôm nay cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Trong phòng Âu Văn Phú, không khí có chút ngưng trọng. Cung Kiệt muốn hủy văn kiện kia, tuy rằng đã cháy rụi, nhưng chỉ xem một nửa còn lại cũng có thể đại khái hiểu văn kiện đang nói cái gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)