Lục Cảnh Nhiên ra khỏi phòng Âu Văn Phú, mày nhăn chặt. Thời Yên giơ tay đè ấn đường của anh, trêu ghẹo: “Anh đang luyện tập dùng lông mày kẹp chết muỗi sao?”
Lục Cảnh Nhiên thuận thế bắt lấy tay cô, nắm trong lòng bàn tay: “Anh biết ông nội Âu còn ôm một tia chờ mong cuối cùng với Lâm Khả Khả, hy vọng cô ta có thể tự mình trở về giải thích rõ ràng mọi chuyện. Nhưng đã 5 năm, cô ta giả vờ vô tội 5 năm, nếu cô ta thật sự có lương tâm, đã sớm nói ra tình hình thực tế.”
Bây giờ anh lo lắng nhất chính là, Lâm Khả Khả sẽ ra tay với Mỹ Lệ, cô ta trốn ở chỗ tối, ai biết cô ta sẽ nhảy ra cắn bạn một phát lúc nào.
Thời Yên biết anh đang lo lắng cái gì, trấn an: “Yên tâm đi, ông nội bỏ số tiền lớn để truyền thông thông báo tìm người như vậy, hiện giờ cô ta khẳng định cũng không dễ sống, tựa như chuột chạy qua đường, không dám dễ dàng lộ diện.” Nhưng cô ta một mực không lộ mặt dường như cũng không phải là cách.
Hiện tại Lâm Khả Khả đang nhốt mình trong một căn nhà nhỏ âm u, gặm bánh mì còn dư lại ngày hôm qua. Từ nhỏ cô ta lớn lên ở Âu gia, sống cuộc sống không nói là nuông chiều từ bé thì cũng là không lo cơm áo, chưa từng chịu khổ thế này.
Căn phòng chật chội, đèn điện yếu ớt, trần nhà dột mưa. Lâm Khả Khả nghĩ, ném phắt bánh mì trong tay.
Đều tại Thời Mỹ Lệ hại cô ta thành như vậy, hiện tại tất cả mọi người đều đang tìm cô ta, cô ta không dám đi đến nhờ bạn bè, cả khách sạn cũng không dám ở, chỉ có thể chọn khách sạn nhỏ không cần chứng minh thư này. Nghĩ bây giờ nói không chừng Thời Mỹ Lệ đang cùng Lục Cảnh Nhiên ngồi ăn sáng uống cà phê, hận ý trong mắt cô ta càng đậm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)