Sau khi Thời Yên quan tâm hỏi han, sắc mặt Lâm Khả Khả càng thêm khó coi. Cô ta tái nhợt cong môi, miễn cưỡng cười vui nói: “Có thể là tối hôm qua ngủ không ngon lắm, đầu hơi đau.”
“Thế à, vậy chị mau lên tầng nghỉ ngơi đi.” Thời Yên nói rồi tựa như đỡ Lâm Khả Khả lên tầng. Lâm Khả Khả đẩy tay cô, cười nói: “Không sao, tự chị lên được.”
Thời Yên và Lục Cảnh Nhiên liếc nhau, đi theo Âu Văn Phú lên tầng. Trong phòng Âu Văn Phú, người hầu và y tá đều bị ông đuổi ra ngoài, chỉ để lại Thời Yên và Lục Cảnh Nhiên.
Ông lấy một túi hồ sơ từ trong ngăn kéo, đưa cho Lục Cảnh Nhiên: “Tin tức liên quan chúng ta thu thập được mấy ngày nay đều ở bên trong.”
Lục Cảnh Nhiên mở túi hồ sơ ra, lấy hết giấy A4 bên trong ra, lật xem từng tờ một. Bởi vì biểu tượng Thời Yên đưa ra không chính xác lắm, cho nên bọn họ sưu tập không ít thứ tương tự, Thời Yên cũng ngồi bên cạnh Lục Cảnh Nhiên xem tư liệu trong tay anh.
Khi lật đến một trang giấy, tay Lục Cảnh Nhiên hơi dừng một chút: “Một viện điều dưỡng ở Thụy Sĩ?”
Thời Yên cũng chú ý tới, đây là viện điều dưỡng tư, logo viện điều dưỡng tương tự biểu tượng cô vẽ ra. Còn có một điểm liên quan là, Lục Cảnh Nhiên từng nói, bọn họ tra được ghi chép nhập cảnh của cô hai năm trước, cô trở về từ Thụy Sĩ.
Thời Yên rút tờ giấy này ra nhìn kỹ. Trong đầu lại tự động thoáng hiện một ít hình ảnh mơ hồ không rõ, cuối cùng vẫn dừng trêи hình vẽ này: “Có phải cháu đã từng tiếp nhận trị liệu ở đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)