Vào lúc ngọn lừa bùng lên, Lục Cảnh Nhiên dùng thân thể bảo vệ Thời Yên, cảm giác người trong lòng cứng đờ, Lục Cảnh Nhiên cau mày quan tâm hỏi: “Mỹ Lệ, em làm sao vậy?”
Thời Yên cũng không biết mình làm sao, những ngọn lửa đó rõ ràng không cháy đến trêи người cô, cô lại có cảm giác đau đớn bị lửa thiêu. Trong đầu hiện lên mấy hình ảnh mơ hồ không rõ, cuối cùng ngừng lại trêи một hình vẽ không rõ ý nghĩa.
“Mỹ Lệ!”
Lục Cảnh Nhiên lại gọi một tiếng bên tai cô, Thời Yên phục hồi tinh thần, sắc mặt có chút trắng bệch: “Em không sao, chúng ta đi xuống trước đi.”
Lục Cảnh Nhiên mím chặt môi, gật đầu, che chở cô đi xuống tầng. Lúc bọn họ đi xuống thì đội cứu hỏa đã đến, bởi vì sau khi bốc cháy khách sạn đối phó kịp thời, ngọn lửa không lan quá rộng, sau khi nhân viên cứu hỏa đến rất nhanh dập tắt ngọn lửa.
“À……” Thời Yên gật đầu, sắc mặt vẫn không tốt lắm. Lục Cảnh Nhiên nhét sữa bò vừa hâm nóng vào tay cô, “Uống chút sữa bò nóng cho bình tĩnh.”
“Vâng.” Chai sữa bò đã được Lục Cảnh Nhiên vặn ra, độ ấm sữa bò vừa phải, Thời Yên nhận lấy uống một hớp. Ấm áp theo yết hầu chảy xuôi đến dạ dày, toàn thân cũng ấm lên. Thời Yên cảm giác dễ chịu hơn chút, lại cầm lấy chút bánh để ăn.
Lục Cảnh Nhiên thấy sắc mặt cô chậm rãi hồng nhuận, mới rốt cuộc yên tâm: “Cảm giác khá hơn chút nào không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)