Mấy ngày Thời Yên dưỡng bệnh, Lục Cảnh Nhiên mỗi ngày đều đến thăm cô, bị thiệt lần đầu tiên, anh cũng học thông minh, mỗi lần tới đều mang theo bịt mắt của mình, cái loại một màu đen, rất ngầu.
Đốm đỏ trêи mặt Thời Yên dưỡng một tuần cũng đã tiêu bớt tương đối, chỉ có thể thấy một ít dấu vết rất mờ. Một tuần này cơm của Thời Yên đều là hầu gái đưa đến phòng cô, cô ăn xong hầu gái lại đem bát đũa đi, hôm nay cô soi gương, cảm thấy dựa theo tốc độ khôi phục này, qua hai ngày là có thể xuống nhà ăn cơm.
Mới vừa ăn cơm sáng, Lục Cảnh Nhiên lại chạy tới thăm cô, đại khái là lần này rèn luyện ra, Lục Cảnh Nhiên hiện tại đeo bịt mắt cũng có thể chuẩn xác đi đến vị trí giường Thời Yên, hơn nữa kéo ghế ngồi đối diện cô.
Thời Yên uống thuốc xong, hầu gái lập tức thu dọn mọi thứ đi ra ngoài, còn giúp bọn họ đóng cửa. Lục Cảnh Nhiên cười về phía Thời Yên, hỏi cô: “Khôi phục sao rồi? Có phải anh sắp được thấy mặt em rồi không?”
Một tuần này mỗi ngày anh đều tới thăm Thời Yên, nhưng mỗi lần đều là bịt mắt, tuy rằng ngồi bên cạnh cô nhưng lại không thể thấy, thế nhưng có chút nhớ cô.
Sáng nay dậy Thời Yên thật sự gội đầu, cô nhìn Lục Cảnh Nhiên cười cười, nói với anh: “Cái mũi rất thính, vậy anh ngửi ra được là mùi gì không?”
Lục Cảnh Nhiên để sát vào cô, giả vờ hít hà tóc cô, mùi tóc cô ngấm vào tim gan anh, làm ngữ khí của anh cũng bịt kín một tầng ʍôиɠ lung mập mờ: “Là hương vị của em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)