Rời phòng Âu Văn Phú, Cung Kiệt nhìn Lâm Khả Khả bên cạnh. Lâm Khả Khả như không phát hiện, lập tức trở về phòng mình, Cung Kiệt tới phòng bếp rót cốc cà phê đã pha, tự mình bưng lên cho Lâm Khả Khả.
Lâm Khả Khả nghe thấy tiếng đập cửa, nhẹ nhàng chau mày, nhưng vẫn đi mở cửa cho người bên ngoài. Trêи mặt Cung Kiệt không có nhiều biểu cảm, bưng cà phê đi vào: “Tôi tới đưa cà phê cho tiểu thư.”
Lâm Khả Khả nhìn anh ta một cái, đóng cửa phòng. Cung Kiệt đặt cà phê lên bàn, quay người lại nhìn cô ta nói: “Khả Khả tiểu thư, bánh ngọt trưa nay là cô trước khi ra ngoài bảo tôi chuẩn bị.”
Lâm Khả Khả dựa vào cạnh cửa, nhìn anh ta nói: “Thì tính sao?”
“Lúc ấy cô nói mình muốn ăn.” Khi đó Cung Kiệt không nghĩ nhiều, nhưng hồi tưởng lời nói vừa rồi Lâm Khả Khả nói với Âu Văn Phú, logic của cô có chút nói không thông, “Chuyện đậu phộng là cô cố ý sao?”
Lâm Khả Khả nói: “Cung quản gia, lời này cũng không thể nói bậy.”
Cung Kiệt nhìn dáng vẻ vô tội của cô ta, mím môi, mở miệng nói: “Mỹ Lệ tiểu thư đã chết một lần, cô vẫn không buông tha cho cô ấy sao?”
Cung Kiệt nghiêng đầu, nhìn cô ta. Lâm Khả Khả thay đổi gương mặt nhìn kẻ thù, mang theo chút năn nỉ nói với anh ta: “Anh sẽ không tới trước mặt ông nội tố giác tôi, đúng không?”
Cô ta dùng câu hỏi, nhưng trong lòng cô ta rất rõ ràng, Cung Kiệt sẽ không làm như vậy. Nếu anh ta muốn tố giác cô ta, vậy sẽ không giữ kín như bưng chuyện năm năm trước, hôm nay ở trước mặt Âu Văn Phú, anh ta cũng không lấp ɭϊếʍ giúp cô ta.
Cung Kiệt cứ như vậy nhìn cô ta một lúc lâu, trong ánh mắt chậm rãi bị cảm xúc bi thương lấp đầy: “Khả Khả, vì sao em biến thành như vậy?”
Lâm Khả Khả không đáp lời, Cung Kiệt mở cửa, đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)