“Tới rồi.” Lục Cảnh Nhiên giơ tay gõ cửa hai cái, Thời Yên trước sau vẫn sợ hãi, xoay người chạy —— sau đó bị Lục Cảnh Nhiên trở tay xách về.
Thời Yên: “……”
Lục Cảnh Nhiên có chút buồn cười nhìn: “Em chạy cái gì?”
“……” Cái này không phải vô nghĩa sao? Cô không cảm thấy Âu Văn Phú dễ nói chuyện như Lục Cảnh Nhiên.
“Không cần sợ hãi, chờ lát nữa chúng ta sẽ nói rõ ràng chân tướng với em.” Lục Cảnh Nhiên mới nói được tới đây thì y tá chăm sóc Âu Văn Phú tới mở cửa. Âu Văn Phú đang ngủ trưa, Lục Cảnh Nhiên cúi đầu nói gì đó với y tá, y tá gật đầu để bọn họ đi vào.
Sau khi đánh thức Âu Văn Phú, y tá liền lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ba người Âu Văn Phú và Thời Yên, Lục Cảnh Nhiên.
Âu Văn Phú dựa vào đầu giường, từ biểu cảm của hai người đã đoán được chút manh mối. Ông nhìn về phía Lục Cảnh Nhiên, hai người trao đổi ánh mắt, một chốc đều không mở miệng nói chuyện.
Thời Yên không chịu nổi không khí áp lực trong phòng, dẫn đầu đánh vỡ ngột ngạt cả phòng: “Ờ……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)