Buổi tối Thời Yên được Lục Cảnh Nhiên đưa về thì nhận được một đống tư liệu du lịch Âu Văn Phú cho cô, có nước ngoài có trong nước, các loại lộ trình kinh điển đều có, người xem hoa cả mắt.
Chuyện đi ra ngoài nghỉ phép cô đã nghe ông nội Lục nói khi ở Lục gia, cô một bên mắng trong lòng, một bên lại không nhịn được cảm thán “A, cái này đẹp, ồ, cái này nhìn qua cũng rất đẹp”.
Lật cả đêm, Thời Yên sửa sang lại mấy lộ trình mình thích nhất, quyết định ngày mai gửi cho Lục Cảnh Nhiên, bảo anh chọn một cái.
Nằm ở trêи giường chuẩn bị gửi tin nhắn cho Lục Cảnh Nhiên, Thời Yên thấy ảnh mình cong môi phản chiếu trêи màn hình điện thoại, đột nhiên vỗ mặt mình.
Cô vui cái gì! Nghỉ phép thôi mà, có cái gì mà chờ mong!
Tự nói với mình như vậy, Thời Yên ném điện thoại sang một bên, tắt đèn ngủ.
“……” Cô nói, nhưng không nghĩ tới hai ông cụ lại nghĩ ra biện pháp như vậy.
Hai người lại hàn huyên một lát, Cung Kiệt đi lên mời bọn họ về phòng dùng cơm trưa. Ba bữa cơm ở Âu gia đều thật sự xa hoa, ngày cô vừa trở về, Âu Văn Phú mở một chai rượu vang đỏ, nghe nói một ngụm cô uống phải bốn mươi nghìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)