Lục gia và Âu gia cách nhau không xa, trước khi Âu Văn Phú mắc bệnh, hai ông cụ còn thường tới thăm nhà nhau, hẹn câu cá uống trà gì đó. Lần này tới Lục gia, Âu Văn Phú cũng chuẩn bị quà cho Thời Yên, bảo cô mang tặng ông nội Lục Cảnh Nhiên.
Thời Yên và Lục Cảnh Nhiên ngồi trêи xe, có chút không xác định hỏi anh: “Tôi thật sự thường xuyên thắng ông nội Lục tiền?”
Lục Cảnh Nhiên nhìn cô, khẽ cười nói: “Sao thế, thắng tiền thì chối?”
“Ờ……” Thời Yên mím môi, “Chuyện trước kia tôi cũng không nhớ hết.”
Nói tóm lại, nhật ký của Âu Mỹ Lệ không viết, Âu Thế Xuyên lại không nói với cô, cô đều không “nhớ rõ”.
Vừa mới bắt đầu ông vẫn rất thanh tỉnh, nhưng bị tâng lâu như vậy, khó tránh khỏi sẽ có chút tự mãn, cho nên sau đó lại gặp Âu Mỹ Lệ không tim không phổi, Lục lão gia tử hoàn toàn trợn tròn mắt.
Lúc còn trẻ ở trêи chiến trường oai phong một cõi, lúc về già ở trêи bàn bài oai phong một cõi, ông lại bại trong tay cô gái trẻ?
Đám tiểu bối Lục gia thấy Lục lão gia tử bị thiệt, trong lòng còn vụng trộm vui sướиɠ, nghĩ thầm cuộc sống cuối cùng cũng xuống tay với ông.
Sau đó lúc ông nội Lục Cảnh Nhiên và Âu Văn Phú câu cá, từng oán giận chuyện này, chỉ trích bạn học Âu Mỹ Lệ còn nhỏ, không chuyên tâm đọc sách, lại giỏi chơi mạt chược như vậy, thật sự là quá không nên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)