Sau khi Thời Yên rời đi, Chương Hướng Bạch trở về nhà một chuyến. Ngồi trêи ô tô tới đón anh, anh nhìn fan Tô Thừa Duyệt giơ biểu ngữ diễu hành bên ngoài, mày hiếm khi nhíu lại.
“Tô Thừa Duyệt là Tình Tình mang đi sao?”
Thanh Tuyền ngồi bên cạnh anh nói: “Hai ngày nay tiểu thư ở biệt viện, còn không cho người khác vào quấy rầy.”
Chương Hướng Bạch khẽ nhếch môi, ý tứ này đã rất rõ ràng. Anh nhấc mắt, phân phó tài xế trước mặt: “Tới biệt viện đã.”
“Vâng, thiếu chủ.”
Tài xế lái xe tới biệt viện Chương gia, người canh giữ bên ngoài đều là thủ hạ của Chương Tình Tình. Xe Chương Hướng Bạch đi qua còn bị bọn họ ngăn cản, nói tiểu thư có lệnh, bất luận kẻ nào không được ra vào biệt viện.
“À, phải không? Cũng bao gồm tôi sao?” Chương Hướng Bạch hạ cửa sổ xe, mặt vô biểu tình nhìn người bên ngoài xe. Thủ hạ Chương Tình Tình vừa thấy là anh, sợ tới mức nói không lưu loát: “Thiếu, thiếu chủ.”
Thủ hạ không dám ngăn cản, chỉ có thể ở trong lòng cầu nguyện tiểu thư bọn họ tự cầu nhiều phúc.
Biệt viện Chương gia xây theo lối cổ kính, kiểu đình viện Trung Quốc, có cầu nhỏ nước chảy, có núi giả đình hóng gió, là nơi nghỉ mát lý tưởng. Dĩ vãng mỗi lần đến mùa hè, Chương Hướng Bạch đều sẽ cùng Chương Tình Tình tới nơi này ở hai tháng, hiện tại Chương Hướng Bạch càng ngày càng bận, tự nhiên cũng không nhàn hạ thoải mái.
Xe chạy đến trước một viện thì ngừng lại, Chương Hướng Bạch từ trêи xe đi xuống, nhìn lướt qua hành lang dài gần đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)