Lúc Lục Cảnh Nhiên nói những lời này lỗ tai hơi đỏ, Thời Yên lại trêu ghẹo anh hai câu, đắc ý lưu ảnh của mình lại, gửi cho anh.
Tan học, Thời Yên thay quần áo trong phòng thay đồ, bỗng nhiên nhận được tin nhắn của Lục Cảnh Nhiên, hẹn cô cùng ăn tối. Thời Yên nhắn một biểu tượng “OK” (👌🏻) cho anh, vui ngâm nga câu hát rời võ quán.
Đang chuẩn bị dùng App Campus gọi xe, một số điện thoại lạ gọi tới, Thời Yên nghi hoặc nhìn chằm chằm dãy số một lúc, không nhận. Sau khi điện thoại tự động ngắt, số này lại gọi đến tiếp, Thời Yên nhướn đuôi lông mày, nghe máy.
“Thời Mỹ Lệ, vì sao cô không nghe điện thoại của tôi!”
Điện thoại vừa kết nối, một giọng nữ hùng hổ truyền tới từ ống nghe, Thời Yên nghĩ ngợi, hỏi: “Chương Tình Tình?”
“Là tôi.” Có vẻ tâm trạng Chương Tình Tình không tốt lắm, nói chuyện cũng như thét ra lửa, “Giờ cô rảnh không? Tôi muốn gặp cô.”
“…… Sao cô nói nhảm nhiều thế, nói hẹn hay không đi?”
Nghĩ đến nhiệm vụ của mình còn chưa hoàn thành, Thời Yên không chần chờ nữa: “Hẹn, gặp ở đâu?”
Chương Tình Tình gửi địa chỉ cho Thời Yên, Thời Yên về ký túc xá cầm thẻ xe buýt, đi ra ngoài tìm Chương Tình Tình.
Đại khái là vì giấu tai mắt người khác, địa điểm cô hẹn cũng tương đối hẻo lánh, Thời Yên xuống xe buýt, mở bản đồ đi đến quán ăn Chương Tình Tình gửi cho cô, đẩy cửa ra nhìn thoáng qua bên trong.
Tuy quán ăn này có vị trí tương đối hẻo lánh, trang trí ngược lại cũng có phong cách, trong quán mở âm nhạc nhẹ nhàng, khách hàng ngồi tốp năm tốp ba, thấp giọng nói chuyện với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)