Người có thể biết mà Thời Yên nói hẳn chính là Chương Hướng Bạch, anh là thiếu chủ Trung Nghĩa Đường, cũng là đàn anh của Thời Yên, càng là người theo đuổi cô.
Thời Yên dọn dẹp một chút, xách túi ra ngoài. Gọi một chiếc xe trêи App Campus, lúc Thời Yên muốn tới ký túc xá nam sinh, tài xế toát ra vẻ hoảng sợ: “Bạn học Mỹ Lệ, trông cháu xinh đẹp như vậy, đi ký túc xá nam sinh không phải tương đương dê vào ổ sói sao! Không được, bác không thể đưa cháu tới nơi nguy hiểm như vậy!”
“……” Thời Yên mím môi, nói, “Như vậy đi, cháu lén cho bác gấp đôi tiền.”
Tài xế lời lẽ chính đáng cự tuyệt: “Đây không phải vấn đề tiền nong!”
“Gấp ba.”
Tài xế xuất phát.
Vườn trường nhìn qua rất lớn, nhưng ngồi ô tô cũng không mất bao nhiêu thời gian, Thời Yên xuống xe trước ký túc xá nam sinh, nhìn nhìn kiến trúc nối nhau san sát trước mắt.
Trong ấn tượng, đây là lần đầu tiên cô tới ký túc xá nam sinh, ký túc xá nam sinh và nữ sinh đều cùng một kiểu, chỉ là màu sắc không giống nhau. Bên ký túc xá nữ, trêи cửa sổ mỗi phòng, cơ hồ đều có thể thấy chậu hoa hoặc đồ chơi khác, bên ký túc xá nam, có thể treo mấy đôi tất đã giặt đã không tồi.
A, nam sinh quý tộc cũng có tính tình tương tự sao.
Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng huýt sáo, một nam sinh đứng trêи ban công, cười hì hì gọi cô: “Người đẹp, tìm ai thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)