Trong game Thu Ý cũng không xếp hạng đầu, thậm chí có thể nói cơ bản không có cảm giác tồn tại, nếu không phải bởi vì anh là bạn của Thời Yên, người tổ công lược căn bản sẽ không lưu ý đến một người chơi như vậy.
Cho nên anh ta nói anh ta có biện pháp đối phó lão hổ, tất cả mọi người đều sửng sốt. Caroline hừ lạnh một tiếng, nhìn anh ta với vẻ không tin: “Anh thì có cách gì? Noi theo Phật Tổ cắt thịt cho hổ ăn sao?”
Lời này của anh ta không còn là ám chỉ, mà là nói với Caroline, Caroline lập tức đen mặt: “Tôi không nói lời nào……”
Tiếng “lời nào” của cô ta còn chưa rơi xuống, Thu Ý đã thổi còi với cô ta, lúc sau mọi người thấy miệng Caroline không ngừng động, nhưng không truyền đến bất kỳ tiếng nói nào.
“…… Phì.” Thời Yên không nhịn được cười một tiếng, Thu Ý càng không chút che giấu mà chỉ vào cô ta cười ha hả.
Caroline tức đỏ bừng mặt, lắc tay trêи cổ tay chợt lóe, chuẩn bị công kϊƈɦ Thu Ý. Lục Cảnh Nhiên đè tay cô ta lại, đôi mắt hẹp dài tràn đầy cảnh cáo: “Lúc này không cần nội chiến.”
“Rõ ràng là anh ta công kϊƈɦ tôi trước!” Tác dụng của còi qua đi, tiếng nói của Caroline truyền tới như bình thường.
Thu Ý lập tức biện bạch cho mình: “Cái còi này tuy rằng là vũ khí trang bị, nhưng không có lực công kϊƈɦ nào, chỉ có thể tiêu âm mà thôi. Nếu cô không nói lời nào thì nó chẳng hề có tác dụng gì với cô.”
Cũng đúng là bởi vì nguyên nhân này, Thu Ý trước nay không sử dụng cái còi của anh ta, bởi vì thật sự…… rất vô dụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)