Lục Cảnh Nhiên mang theo Thời Yên tới hiệu sách của Thời Yên lần nữa, sau mấy cái chớp mắt qua đi bọn họ đứng ở hiệu sách, Thời Yên phát ra từ nội tâm mà cho rằng, năng lực của Lục Cảnh Nhiên thật là có tác dụng chân thật.
Sau khi tới hiệu sách cô cũng không lên gác mái ngay mà lục lọi quanh hiệu sách, Lục Cảnh Nhiên thấy cô như thể đang tìm cái gì đó, bèn hỏi cô: “Em đang tìm cái gì à?”
Thời Yên lấy hai cái khẩu trang sạch trong ngăn kéo, đưa một cái cho Lục Cảnh Nhiên: “Gác mái lắm bụi, đeo khẩu trang, mới ổn.”
Thời Yên đưa anh khẩu trang, lại cầm lấy giẻ lau, đổ chút nước sạch vào xô, mới đi lên tầng: “Đi thôi.”
Lục Cảnh Nhiên đi lên đón xô nước trong tay cô, đi trước cô: “Để anh.”
“Không sao, chúng ta đi vào tìm sách đi.” Lục Cảnh Nhiên cũng không để ý cái này, mà thúc giục cô đi tìm sách.
Tuy rằng bọn họ dùng năng lực bước nhảy không gian, thoáng hiện đến đây, nhưng khoảng cách nước nhảy không gian có hạn chế, cũng không thể trực tiếp biến từ trong nhà tới đây, cho nên bọn họ vẫn lưu lại bên ngoài vài giây ngắn ngủn.
Anh không dám để Thời Yên mạo hiểm, dẫu chỉ là vài giây ngắn ngủn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)