Ngay từ đầu bọn họ đã bàn bạc phương thức rút lui —— Lục Cảnh Nhiên mang theo Thu Ý, Thời Yên mang theo Tiểu Hỉ, về phần Hạ Chanh thì dùng kỹ năng điều khiển vật cách không của Tiểu Hỉ, ném anh ta ra xa được bao nhiêu thì xa.
Cho nên sau một tiếng “lui lại” của Lục Cảnh Nhiên, Tiểu Hỉ không nói hai lời quăng Hạ Chanh ra ngoài, Thời Yên giật giật khóe miệng, bắt lấy cánh tay Tiểu Hỉ, sử dụng năng lực bước nhảy không gian vài lần ra ngoài cảnh Hư Vô.
Lục Cảnh Nhiên mang theo Thu Ý, theo sát lúc cô ra, Thu Ý vừa xuống mặt đất, lại chạy đến góc nôn khan. Qua năm phút đồng hồ Hạ Chanh mới từ bên trong đi ra, bộ dáng của anh ta có chút chật vật, trêи đầu còn cắm rơm rạ không biết dính vào lúc nào.
“Tiểu Hỉ, em cố ý đúng không!” Anh ta vừa ra thì đã hưng sư vấn tội, “Suýt chút nữa thì em ném tôi vào miệng sói đấy!”
Chẳng lẽ Tiểu Hỉ cũng biết thoáng hiện?
Lục Cảnh Nhiên nhíu mày nói: “Cưỡng chế offline, khẳng định là thế giới hiện thực xảy ra chuyện.”
Anh vừa dứt lời, cũng biến mất tại chỗ như Tiểu Hỉ. Trong lòng Thời Yên trầm xuống, cảm thấy sự tình cũng không đơn giản. Mỗi lần đều là tỉnh lại cô mới rời khỏi trò chơi, hiện tại Lục Cảnh Nhiên và Tiểu Hỉ bỗng nhiên offline, là ở trong thế giới hiện thức bị mạnh mẽ đánh thức sao?
Cô còn chưa nghĩ ra kết quả, bản thân cũng “vèo” một cái, biến mất.
Hạ Chanh: “……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)