Nghe được Lục Cảnh Nhiên nói phải rời khỏi, phản ứng đầu tiên của Thời Yên chính là hắn lại muốn thay thế Lục Cảnh Hành đi làm chuyện nguy hiểm. Nhưng nghĩ lại ngẫm lại, nếu thật là như thế, Lục Cảnh Nhiên sẽ giống lần trước, bất động thanh sắc trao đổi thân phận với Lục Cảnh Hành, mà không phải đặc biệt thông báo cho mình như vậy.
Thời Yên thu hồi thần sắc, hỏi hắn: “Chàng muốn đi đâu?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Mỗi năm vào lúc này, Thái Hậu đều sẽ tới chùa miếu ở, ăn chay niệm phật, vì thiên hạ cầu phúc. Năm nay thân thể Thái Hậu ôm bệnh nhẹ, không chịu nổi lăn lộn, liền kêu ta đi thay nàng.”
Lục Cảnh Hành từ nhỏ lớn lên bên người Thái Hậu, quan hệ tương đối thân thiết với nàng, khi còn nhỏ còn sống trong miếu cùng nàng…… Tuy rằng hiện tại trưởng thành, liền thành đối tượng nàng phòng bị.
Thời Yên nghe hắn không phải đi chắn đao cho Lục Cảnh Hành, liền thoáng yên tâm, có điều Thái Hậu cũng không giống đèn cạn dầu……
“Ước chừng muốn đi bao lâu?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Khoảng nửa tháng.”
“Như vậy là được.” Thời Yên gật đầu, cô nhìn ra được Khương tổng quản là tâm phúc của Lục Cảnh Nhiên, hơn nữa Khương tổng quản cũng biết võ công, có người ở bên quan tâm hắn, cũng coi như có cái bảo đảm.
Trong phủ rất mau bắt đầu chuẩn bị cho hành trình vương gia xuất phát, lần này Lục Cảnh Nhiên rời đi sẽ không mang theo Bạch Lộ, nhưng nói vậy Thái Hậu sẽ phái người khác đi theo. Ngày Lục Cảnh Nhiên xuất phát, Thời Yên và Hà Thải Thải đều đi tiễn đưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)