Lục Cảnh Nhiên ăn chay trong miếukết thúc, thị vệ tùy tùng hộ tống hắn xuống núi. Trước khi lên xe ngựa, hắn dừng chân một chút, xoay người phân phó Khương tổng quản: “Gỡ xe ngựa xuống, ta tự cưỡi ngựa là được.”
Khương tổng quản chỉ ngẩn ra trong chớp mắt, liền khom người đáp vâng.
Xe ngựa ngồi thoải mái, nhưng khẳng định không nhanh bằng cưỡi ngựa, vương gia đây là muốn nhanh hồi phủ gặp vương phi chăng.
Lục Cảnh Nhiên chỉ cảm thấy trong ngực có một hơi không thở ra được, hắn bắt lấy cánh tay Tiểu Mãn, nhìn nàng hỏi: “Vương phi làm sao?”
Tay Tiểu Mãn bị hắn siết đến đau, nàng bất chấp đau đớn trêи tay, khóc lóc nói với vương gia: “Vương phi nàng, Vương phi nàng…… sắp không được!”
Lực đạo cánh tay Lục Cảnh Nhiên lại vô ý thức tăng thêm vài phần, thiếu chút nữa bóp gãy xương tay Tiểu Mãn, hắn hất tay nàng ra, đi về phía chính phòng.
Khương tổng quản đi theo sau hắn cũng lòng nóng như lửa đốt, hắn nâng Tiểu Mãn trêи mặt đất dậy, cùng nàng đuổi theo vương gia đến chính phòng.
Lúc Lục Cảnh Nhiên đến, thần sắc Thời Yên tái nhợt nằm đó, trêи người còn đổ rất nhiều mồ hôi lạnh. Lục Cảnh Nhiên vừa thấy, liền biết cô trúng độc, hắn cầm tay cô, nôn nóng mà quơ quơ: “Thời Yên? Nàng thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)