Lục Cảnh Hành rời từ chỗ Thời Yên, trực tiếp trở về Lê Hoa viện. Mấy hoa lê này có sau khi Lục Cảnh Nhiên dọn vào, hình như hắn rất thích, nhưng Lục Cảnh Hành lại không thích lắm.
Bạch Lộ thấy hắn trở về, pha ly trà cho hắn, đặt lên bàn. Lục Cảnh Hành cũng không uống, trực tiếp nằm lên giường ngủ một giấc.
Chẳng được bao lâu, Hà Thải Thải chạy tới tìm hắn. Từ lần trước bị Lục Cảnh Nhiên giáo huấn qua, Hà Thải Thải đã một thời gian rất dài không tới Lê Hoa viện. Hôm nay nghe nói vương gia đi chính phòng tìm vương phi, nàng ta không kìm nén được, lại đánh bạo chạy tới.
“Biểu muội, chạy vội như vậy, nhất định mệt mỏi đúng không. Nào, uống miếng nước trước.” Hắn bưng chén trà Bạch Lộ pha cho hắn, xoay người đưa cho Hà Thải Thải.
Hà Thải Thải không nghi ngờ hắn, chỉ cảm thấy biểu ca tự tay bưng trà cho mình, trong lòng biểu ca quả nhiên vẫn có nàng: “Cảm ơn biểu ca.”
Nàng ta thẹn thùng nhận chén trà trong tay Lục Cảnh Hành, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cảm giác nước trà vốn chua chát tựa hồ có chút ngọt.
Uống trà xong, Hà Thải Thải đưa chiếc khăn thêu trong tay cho hắn: “Biểu ca, lần trước bức tranh Thải Thải vẽ cho huynh bị vương phi xé hỏng rồi, cho nên Thải Thải một lần nữa thêu cái khăn tay cho huynh, hy vọng biểu ca chớ ghét bỏ.”
Hà Thải Thải nói với vẻ xấu hổ, còn không quên nói xấu Thời Yên một phen.
Lục Cảnh Hành không biết một đại nam nhân như hắn lấy một cái khăn tay làm cái gì, nhưng vẫn nhận lấy: “Cảm ơn biểu muội.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)