Đào Thanh bị Lục Cảnh Nhiên dọa chạy khỏi vương phủ, lúc ra, hắn còn không nhịn được oán giận trong lòng, rõ ràng Lục huynh lại không thích Vương phi, tội gì còn cứng rắn giữ người ta lại bên mình cơ chứ! Thả nàng tự do không được à!
Thời Yên còn ở hoa viên ngắm hoa chưa đi, thậm chí còn đang suy nghĩ dọn cơm trưa tới hoa viên để ăn. Lục Cảnh Nhiên ở một bên nhìn cô giây lát, nghe thấy cô còn ngâm nga câu hát, đi lên nói với cô: “Tâm trạng rất tốt?”
Thời Yên hoàn toàn không nhận thấy được hắn đi tới, hắn đột nhiên lên tiếng dọa cô nhảy dựng. Cô quay đầu lại nhìn Lục Cảnh Nhiên, kinh ngạc trêи mặt bị ý cười thay thế: “Vương gia, thân thể chàng đỡ rồi à? Nhìn qua có tinh thần rất nhiều.”
“Ừ.” Lục Cảnh Nhiên lên tiếng, đứng bên cạnh cô ngắm hoa trước mặt, “Hôm nay ngươi gặp Đào Thanh?”
“Đào Thanh?” Thời Yên nghĩ ngợi, cười nói với hắn, “À, chàng nói tiểu công tử phủ tướng quân ấy hả? Gặp rồi, một người rất thú vị.”
Lục Cảnh Nhiên trầm mặc một lát, nhìn về phía cô: “Ngươi cảm thấy bổn vương rất không thú vị?”
“……” Thời Yên cũng trầm mặc một lát, hỏi lại hắn, “Chẳng lẽ vương gia cảm thấy bản thân rất thú vị?”
Lục Cảnh Nhiên: “……”
Hắn mím môi, xoay người rời đi. Thời Yên nhìn bóng dáng hắn, phụt một tiếng bật cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)