Thời Yên ném vỡ kính, lập tức xoay người vào lớp học cách vách, sau đó đóng cửa sổ, cài khoá.
Phòng học cách vách, tất cả mọi người đồng thời nhìn về phía cửa sổ, một giáo viên cách cửa sổ gần nhất bước nhanh đi tới, hướng ra ngoài nhìn xung quanh nói: “Là ai ném đá! Ra đây cho tôi!”
Đàm Tuấn Dương khẽ mỉm cười, cũng nói: “Em cũng không phát hiện.”
“Hội giao lưu tạm ngừng, hôm nay tôi phải bắt được người này!”
Các giáo viên đều đi ra ngoài tìm người khả nghi, Thời Yên trốn ở phòng học cách vách không dám thở mạnh. Qua một hồi lâu, cửa phòng học đột nhiên bị người đẩy ra, Thời Yên giật mình, lại chui vào bên trong.
Cô trốn dưới một cái bàn ở góc, mà người vào như thể biết cô ở đó, lập tức đi tới. Thời Yên nghe thấy tiếng bước chân dừng trước mặt mình, một đôi giày sinh viên xuất hiện trong tầm mắt.
Cô hơi thở phào, xem ra không phải giáo viên.
“Xuất hiện đi, thầy cô đều đi rồi.” Tiếng Lục Cảnh Nhiên từ đỉnh đầu rơi xuống, Thời Yên ngẩn người, từ dưới gầm bàn chui ra, cười chào hỏi, “Hi.”
Lục Cảnh Nhiên hơi mím môi, chế giễu mà như không chế giễu nhìn cô: “Lúc ném cửa sổ dũng cảm như thế, sao giờ trốn dưới gầm bàn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)