Lời Lục Cảnh Nhiên làm Thời Yên hơi sửng sốt, cô nhìn anh một lúc lâu, tựa đang nghiền ngẫm tâm tư của anh.
“Trong ấn tượng của anh, em như thế nào?” Thời Yên ném lại “quả bóng”.
Lục Cảnh Nhiên nói: “Béo hơn em một chút, trêи mặt có một ít tàn nhang.”
“Ồ, em gầy rồi, tàn nhang cũng trị hết.”
Lục Cảnh Nhiên im lặng một hồi, hạ mắt cười nhẹ một tiếng: “Vậy thì tốt.”
Thời Yên trao đổi ánh mắt với cậu ta, trở về chỗ ngồi, Đàm Tuấn Dương đứng dậy, đi ra ngoài phòng học. Chẳng được bao lâu, Thời Yên cũng đứng lên, đi ra ngoài phòng học. Đằng sau khu dạy học, Đàm Tuấn Dương đứng ở một góc, nói chuyện với Thời Yên: “Cô định kéo dài tới khi nào?”
“Tôi……”
“Cô không cần phải nói, tôi sẽ tự ra tay.”
Thời Yên sửng sốt, Đàm Tuấn Dương thản nhiên nói: “Tôi tìm cô chính là thông báo với cô một tiếng.”
Cậu ta nói xong lời này lập tức xoay người rời đi, Thời Yên một mình ở đó, mày nhăn còn chặt hơn Lục Cảnh Nhiên lúc mới vừa mất trí nhớ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)