Lục Cảnh Nhiên nhìn chồi non mới nhú, nao nao. Mỗi ngày anh đều tưới nước cho mấy hạt giống này, nhưng nhìn qua hoàn toàn không có dấu hiệu nảy mầm, trong lòng anh cũng rõ ràng, cô bé kia rất có thể chính là kẻ lừa đảo.
Nhưng hiện tại có một hạt kỳ tích đâm chồi non.
Anh nhìn chằm chằm chồi non kia hồi lâu, mở hình thức chụp ảnh của đầu cuối, chụp lại tình hình này của nó, sau đó gửi cho Thời Yên.
Thời Yên đương nhiên không nhận được, trêи đầu cuối đều có định vị và một phím có tác dụng báo cảnh sát, cho nên lúc cô tỉnh lại, đầu cuối đã không còn trêи cổ tay. Cô có cố thế nào cũng không tháo được dây thừng trêи người, không biết là dùng công nghệ cao gì, cô hơi động mạnh một chút còn phát ra tiếng cảnh báo……
Sau khi Thời Yên làm ầm ĩ vài lần cả đêm, cuối cùng bởi vì không có cơm ăn mà an phận.
Phòng này không có cửa sổ, cô không biết thời gian cụ thể bên ngoài, nhưng lúc này cô đói như vậy, khẳng định là trời đã sáng. Cô không biết tới cùng Đàm Tuấn Dương muốn đối phó với Lục Cảnh Nhiên như thế nào, có điều cô đoán, nếu trói cô tới đấy, rất có thể là định dùng cô làm con mồi? Lục Cảnh Nhiên sẽ đến cứu cô sao?
Cô không chắc, em họ Mỹ Lệ thật sự cũng xa cách với Lục Cảnh Nhiên, càng đừng nói hàng giả như cô, hơn nữa Lục Cảnh Nhiên rất có thể đã khôi phục ký ức.
Vậy anh càng không thể tới cứu cô.
Thời Yên nghĩ đến đây, tâm trạng nặng nề, cô gọi hệ thống, hỏi nó: “Ta nhớ Thương thành hệ thống có cái có chức năng đọc mười chương sau của tiểu thuyết đúng không?”
【……】
Trong một mảnh lặng im, trước mặt Thời Yên xuất hiện giao diện Thương thành quen thuộc, vị trí chính giữa trêи cùng chính là đạo cụ đọc mười chương sau của tiểu thuyết mà cô muốn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)