Nghĩ đến đây, Lâm Miểu thở phào nhẹ nhõm
May quá, vẫn còn tốt chán.
Nàng phải tiếp tục duy trì hình tượng “mụ vợ mặt vàng” nhếch nhác này, chuyện làm đẹp cứ gác sang một bên đã.
Chẳng biết đã nằm bao lâu, ánh sáng trong phòng dần tắt, ngoài sân vốn đang yên tĩnh chợt vang lên tiếng động lạ.
Nhị Nữu và Tam Nữu đều đang ở gian chính, ngoại trừ đứa út vẫn ngơ ngác thì con bé thứ hai đã rụt cổ lại, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Lâm Miểu đi tới cửa, ló đầu nhìn ra ngoài sân. Chỉ thấy Diệp Ngũ Lang đang ngồi xổm dưới đất, bóng lưng rộng lớn che khuất một khoảng.
Hắn cầm con dao phay, dường như đang xử lý thứ gì đó, trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh.
Đại Nữu thì cầm một cái gáo nước đứng ngay bên cạnh cha mình.
Để không làm Diệp Ngũ Lang nghi ngờ, nàng không thể cứ đứng nhìn mà không hỏi han gì được.
Lâm Miểu hít sâu một hơi, học theo giọng điệu rụt rè trong ký ức, hỏi khẽ: “Ngũ Lang, có cần ta giúp một…”
Chữ “tay” chưa kịp thốt ra, khi nhìn thấy thứ Diệp Ngũ Lang đang xử lý, nàng hít một ngụm khí lạnh, lùi lại ba bước. Khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt nay lại càng trắng bệch thêm vài phần.
Đó là một con rắn đen sì, Diệp Ngũ Lang đang lột da nó…
Đây là vùng Lĩnh Nam, xung quanh toàn là núi rừng, lại đang giữa mùa hè, chính là lúc rắn rết hoành hành nhất.
Diệp Ngũ Lang hơi ngước mắt liếc nhìn dáng vẻ hoảng hốt của nàng, rồi lại dời mắt sang nhìn Đại Nữu vẫn đang đứng nhìn thẳng, cuối cùng ánh mắt mới dừng lại trên khuôn mặt vừa kinh hãi của nàng, khẽ “hừ” một tiếng đầy khinh bỉ.
Hắn thu hồi tầm mắt, động tác dứt khoát mà lột sạch phần da còn lại, thủ pháp nhìn qua vô cùng điêu luyện.
Tiếng “hừ” kia dường như chẳng nói gì, nhưng lại như đã nói lên tất cả.
Qua ánh mắt ấy, Lâm Miểu cảm thấy mình đã hiểu được ý hắn: Đến một đứa nhỏ cũng không bằng, đúng là đồ vô dụng.
Lâm Miểu: “…”
Dù có hơi vô dụng thật, nhưng nàng thật sự sợ lắm.
Nàng không dám nhìn tiếp, lùi lại thêm vài bước.
Sau khi lột da xong, Diệp Ngũ Lang liền cầm lấy con dao bên cạnh, tay nâng dao rồi hạ xuống, chặt khúc thịt rắn hơi thô kia thành từng đoạn dài bằng nửa đốt ngón tay.
Chặt xong thịt rắn, hắn bình thản lên tiếng: “Bát.”
Đại Nữu nghe thấy thế, lập tức đặt gáo nước sang một bên, đôi chân nhỏ chạy lạch bạch vào bếp bưng ra một cái bát tô lớn.
Diệp Ngũ Lang bỏ hết thịt vào bát, nhìn qua cũng phải hơn một cân.
Lâm Miểu nhìn đống thịt kia mà cảm thấy da đầu tê dại.
Phía bên bếp, Đại Nữu giúp nhóm lửa, còn Diệp Ngũ Lang thì đích thân xuống bếp.
Nước sôi, nam nhân múc nước nóng ra mấy cái bát lớn nhỏ khác nhau. Thậm chí hắn còn cho thịt rắn vào chảo khô áp chảo một chút, sau đó mới đổ nước nóng vào hầm.
Lâm Miểu: “?”
Tên lưu manh cờ bạc này mà lại có tay nghề nấu nướng tốt thế cơ á?
Nhưng trong ký ức của nguyên thân, chưa từng có hình ảnh nào Diệp Ngũ Lang xuống bếp cả.
Ánh mắt Lâm Miểu thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Thấy Diệp Ngũ Lang quay người lại, nàng vội vàng rụt đầu trốn vào trong nhà chính.
Một lát sau, Lâm Miểu thấy Diệp Ngũ Lang gánh hai thùng nước đi ra ngoài.
Đợi người đi rồi, nàng lập tức lục lọi ký ức lần nữa. Kết luận rút ra là, ngoại trừ hai năm đầu mới cưới Diệp Ngũ Lang còn làm việc nhà, về sau toàn bộ nước để dùng trong nhà đều do một tay Lâm Tam Nương gánh về cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)