Lâm Miểu lấy thêm hai củ đưa cho Đại Nữu: “Các con chia nhau ăn đi.”
Trong bát còn lại một củ duy nhất, nàng liếc nhìn bóng lưng ngoài sân, nhanh tay lột vỏ rồi ăn sạch trong ba miếng.
Ngộ nhỡ buổi tối hắn muốn “hành sự” thì sao?
Nàng chắc chắn là không thể nào thuận theo được rồi.
Đang lúc suy nghĩ lung tung, Diệp Ngũ Lang cuối cùng cũng có động tĩnh. Ánh mắt nàng bám sát theo hắn, thấy hắn đi ra khỏi cổng.
Dây thần kinh vốn đang căng chặt của Lâm Miểu lập tức được thả lỏng, nhưng ngay sau đó nàng lại cau mày thắc mắc.
Hắn đi đâu vậy?
Thôi, đi đâu cũng chẳng liên quan gì đến nàng cả, tốt nhất là đừng bao giờ quay lại nữa.
Mấy đứa nhỏ thấy cha đi khỏi thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Chúng nhìn nhau, chớp chớp mắt, trong lòng cảm thấy sao mà kỳ quặc quá.
Lạ thật, hôm nay cha về mà không mắng mỏ ai cả, hay là thắng bạc rồi?
Trước đây hễ thắng bạc là khi về cha sẽ mang theo đồ ăn. Nhưng lần này cũng chẳng thấy mang gì về cả?
Lâm Miểu đứng dậy đi ra sân, nép sau cánh cổng nhìn theo hướng Diệp Ngũ Lang rời đi.
Hắn đang đi về phía núi.
Hắn định vào núi sao?
Nghi hoặc một hồi, ngay khoảnh khắc Lâm Miểu định thu hồi ánh mắt, nàng chợt cảm thấy có gì đó rất lạ, liền quay phắt lại nhìn bóng lưng nam nhân ấy.
Dáng đi này của hắn sao mà lạ thế? Bước chân vững vàng, lại còn rất có lực nữa chứ.
Một tên lưu manh vô lại mà cũng đi đứng kiểu này cơ á?
Lục lọi lại ký ức của Lâm Tam Nương, nàng chỉ thấy một người phụ nữ luôn khép nép, nhút nhát đến mức không bao giờ dám nhìn thẳng vào trượng phu mình.
Những chi tiết về dáng đi của gã trượng phu rất mờ nhạt trong ký ức của nàng ấy, chẳng có ấn tượng gì sâu sắc cả.
Đợi đến khi bóng người kia đã khuất hẳn, Lâm Miểu mới thu lại tầm mắt, kéo lê thân thể yếu ớt rệu rã của mình đi vào lại trong nhà, tâm sự nặng nề.
Nàng lại nằm xuống giường, trong lòng vô cùng mờ mịt.
Khí thế của Diệp Ngũ Lang mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì nàng nhớ, hoàn toàn không giống khí chất của một tên lưu manh bài bạc.
Hắn chẳng nói một lời nào mà cũng khiến nàng phải căng thẳng thần kinh đến mức này rồi.
Lâm Miểu cảm thấy Diệp Ngũ Lang này không dễ đối phó, nàng phải nhanh chóng bỏ trốn thôi.
Chỉ là với cái thân xác bệnh tật này, nàng có muốn cũng chẳng thể chạy được xa. Mà dù có chạy được đi chăng nữa, với sáu văn tiền tiết kiệm, xung quanh lại toàn là núi lớn, nàng biết trốn đi đâu bây giờ?
Nhưng nếu không đi, sớm muộn gì cũng bị hắn hại chết.
Ở thời cổ đại này, khi dân bài bạc đã thua sạch bách, bọn chúng sẽ làm ra chuyện gán vợ bán con mà chẳng cần nể nang gì đến luật pháp cả.
Chắc chắn phải chạy, nhưng trước hết phải bồi bổ thân thể và kiếm thêm ít tiền dắt lưng đã.
Hiện tại vẫn chưa đến mức phải trở mặt, nhưng lỡ như Diệp Ngũ Lang có “nhu cầu” thì tính sao?
Lâm Miểu nhắm mắt, tìm kiếm ký ức về chuyện giường chiếu của đôi phu thê kia. Những hình ảnh đó hiện ra khiến nàng rùng mình, nổi cả da gà. Nhớ lại một lượt, có vẻ như từ sau khi sinh đứa thứ ba, hai người họ không còn mặn nồng chuyện đó nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)